Happy Medicine

Mùa hoa tử đinh hương

9th May 2010

Mùa hoa tử đinh hương

tudinhhuong_i.jpg

Buổi sáng cuối tuần. Thức dậy muộn. Kéo rèm cửa nhìn xuống phố. Cứ tưởng mình vẫn đang còn nằm mơ. Không lẽ chỉ sau một giấc ngủ muộn mà thành phố lại đổi thay nhanh đến vậy.

Cái màu nâu sồng đặc hữu của châu Âu mùa đông dường như đã hoàn toàn không còn dấu vết. Một màu xanh mới nõn nà đang reo lanh canh dưới ánh nắng mặt trời tinh khôi. Mùa xuân như ùa về từ khắp chốn. Mùa xuân như trào lên từ mặt đất thiêm thiếp ngủ sau một mùa giá lạnh. Và như vỡ òa từ lòng người. Một nàng tiên nào đó trong truyện cổ của anh em nhà Grim, đêm qua trong lúc tôi ngon giấc, đã nhẹ nhàng lướt qua đây, vẫy nhẹ chiếc đũa thần chỉ huy dàn đồng ca cây cỏ chim muông.

Nuốt vội miếng bánh mì mua từ ngày hôm trước và một ly cà phê không đường, tôi hào hứng gọi mình đi về phía ban mai. Mùa xuân đã đến thật rồi. Cúc dại nở tràn các thảm cỏ xanh, nở bất cứ nơi đâu. Tiểu Tuyết Chung, Anh Đào, Hoàng Vũ, Uất Kim Hương, Mộc Lan, Bồ Công Anh và hàng trăm thứ hoa khác nữa mà ngay đến những người bản xứ không thể biết hết tên cùng đồng loạt cất lên bản giao hưởng rộn ràng của thiên nhiên. Đã mấy lần đón xuân ở châu Âu nhưng cứ mỗi lần xuân đến, tôi vẫn cứ bất ngờ và vui như trẻ con hân hoan đón tết. Có lẽ ai đã từng trải qua mùa đông dài và ảm đạm nơi đây mới hiểu hết được vì sao người ta lại mong mỏi mùa xuân đến như vậy. Read the rest of this entry »

posted in Discovery, Prose | 0 Comments

5th April 2010

Tìm hiểu về rượu vang

17272093_wine.jpg

Các loại chân nho hay gốc nho

Các loại chân nho hay gốc nho được gọi là cépages. Nho để ăn và nho để làm rượu là hai loại khác nhau. Nước Pháp đã có những loại chân nho đặc biệt và nổi tiếng để làm rượu vang như sau: cabernets, chardonnay, chenin blanc, cot, gamays, merlot, pinots và tannat.
Rượu vang ngon cần những điều kiện như sau: chân nho, đất, khí hậu và kỹ thuật cho lên men. Thành ra rượu vang khác nhau từng mỗi nơi một và từng mỗi năm một. Pháp họ gọi là “millésime” của từng năm một, nghĩa là chai rượu được mang cái năm mà nó ra đời. Có “millésime” được coi như là đặc biệt của thế kỷ. Read the rest of this entry »

posted in Cooking tips and housework, Discovery, Happy Cooks | 0 Comments

16th October 2009

Tự truyện của một tiến sĩ Harvard người Trung Hoa

Mình là người hiểu rất rõ áp lực của cái sự học hành nên chắc chắn không bao giờ mình đặt áp lực lên con cái nhưng những câu chuyện thế này vẫn luôn luôn cần phải đọc cho trẻ con để chúng hiểu về giá trị cuộc sống và thấy yêu quý, trân trọng hơn những gì mình có và có thêm nghị lực vươn tới những ước mơ của mình. Đúng là trong gian khổ thì người ta sẽ có nhiều động lực và sức mạnh để khẳng định mình hơn. Mình luôn thấy quý trọng và rất có cảm tình với những em bé nhà nghèo mà học giỏi. Mỗi lần đi chợ nhìn thấy mấy cậu bé, cô bé sinh viên mặc những bộ quần áo giản dị, dựng cái xe đạp (chắc là vừa đạp từ trường về) xuống hỏi chị bán hàng giá những mớ rau bằng giọng lễ phép là mình lại thấy xúc động và luôn muốn mỉm cười với chúng. Mình thấy lại cái dáng vẻ ngập ngừng, rụt rè của cô bé tỉnh lẻ của mình ngày xưa lên Hà Nội học, nhưng hơn hết mình thấy chúng không bị những trào lưu hot teen, những thứ kệch kỡm của một bộ phận khá đông trong giới học sinh, sinh viên bây giờ chạy theo ảnh hưởng và làm mất đi vẻ trong sáng trong đôi mắt và cử chỉ của chúng.Con cái mình chắc chắn sẽ có một cuộc sống đầy đủ nhưng mình sẽ cố gắng để cho chúng hiểu và trân trọng những gì chúng có, để có thái độ khiêm tốn, có trái tim nhân hậu và cảm thông với những hoàn cảnh khó khăn hơn mình. Sự giàu có về trái tim và nghị lực trong cuộc sống luôn luôn đáng tự hào hơn là sự giàu có về tiền bạc nhưng cái đầu và trái tim thì nhạt thoẹt và rỗng tuếch…
Thực sự câu chuyện này khiến bất cứ ai đọc nó đều cay mũi vì sự vĩ đại của người mẹ và nghị lực, sự quyết tâm phi thường của người con, điều đã giúp anh thành công trên con đường chinh phục giấc mơ của mình.

*****

Mẹ tôi, người mẹ tốt nhất thế gian tên Lý Diệm Hà

Ngày 5/9/1997, ngày tôi rời gia đình đi nhập học ở khoa Toán trường Đại học Bắc Kinh. Ngọn khói bếp dài cất lên từ trên nóc ngôi nhà nông dân cũ nát gia đình tôi. Người mẹ chân thập thễnh của tôi đang nấu mì sợi cho tôi, những sợi mì này có được do mẹ đã đổi năm quả trứng gà cho hàng xóm, chân mẹ bị thương vì mấy hôm trước, để thêm tí tiền cho tôi nhập học, mẹ nhận đẩy một xe chất đầy rau từ thôn ra thị trấn, trên đường bị trật chân.

Bưng bát mì, mắt tôi trào lệ. Buông đũa, tôi quỳ xuống đất, xoa nắn chỗ chân mẹ sưng phồng lên to hơn cả cái bánh bao, tôi chẳng biết nói gì… Nhà tôi vô cùng nghèo khó ở làng Đại Hữu Đới, huyện Vũ Thanh, thành phố Thiên Tân. Khi tôi ra đời, bà nội ngã bệnh ngay trên giường sưởi, tôi bốn tuổi, ông nội lại mắc bệnh hẹp khí quản và bán thân bất toại, các món nợ nần trong nhà lớn dần theo thời gian, năm tháng. Khi bảy tuổi, tôi được đi học, mẹ lại phải đi vay mượn rất nhiều để trang trải học phí cho tôi. Tôi thường đi nhặt những mẩu bút chì đã bị bỏ đi, còn ngắn tũn. Tôi phải dùng dây buộc nó cũng một cái que làm cán để viết. Lại còn dùng một cái dây chun thay tẩy để xoá sạch những cuốn vở bài tập đã viết, rồi viết lại lên đó.Mẹ thương tôi đến mức, cũng có lúc nuốt nước mắt đi vay vài hào bên hàng xóm để mua vở và bút chì cho tôi. Nhưng mẹ luôn vui vẻ vì bất kể bài kiểm tra nhỏ hay kỳ thi lớn, tôi luôn đứng đầu,toán thường được 100/100 điểm.

Được mẹ khích lệ, tôi càng học càng ham và thực sự không hiểu trên cuộc đời này còn gì vui sướng hơn là học. Tôi đã thông thạo cộng trừ nhân chia và phân số, số phần trăm từ trước khi vào tiểu học. Vào tiểu học, tôi bắt đầu tự học chương trình toán lý hoá của bậc trung học phổ thông; Khi lên trung học, thành phố Thiên Tân tổ chức kỳ thi vật lý của bậc trung học, tôi là đứa học trò nông thôn duy nhất của cả năm huyện ngoại thành Thiên Tân được giải, một trong ba người đỗ đầu. Tháng 6 năm đó, tôi được đặc cách vào thẳng trường Trung học số 1 danh tiếng của Thiên Tân.

Tôi vui sướng chạy như bay về nhà. Nhưng thật buồn, khi tôi báo tin vui, nét mặt bố mẹ tôi vẫn không hết những nét khổ đau. Bà nội vừa mất nửa năm, ông nội đang cận kề thế giới bên kia, nhà tôi đã mắc nợ tới hơn mười ngàn Nhân dân tệ. Tôi lặng lẽ quay về bàn học, nước mắt chan hòa suốt cả ngày. Đến tối, tôi nghe thấy nhà ngoài có tiếng cãi cọ. Thì ra mẹ tôi đang định dắt con lừa con của nhà đi bán, cho tôi đi học, nhưng bố tôi không chịu. Ồn ào làm ông nội tôi nghe thấy. Bệnh nặng, trong lúc buồn bã ông đã lìa đời. Sau lễ tang ông nội, gia đình tôi lại mắc thêm vài ngàn tệ nợ nần. Read the rest of this entry »

posted in Discovery, Stories for kids | 0 Comments

17th September 2009

Patience makes success

A friend sent me this and it suits my point of view about success but the way the kid ate two marshmallows made me laugh:). It seems true that when the time comes, the craving will “explode” as a result of the long time it has been restrained….

The kids are so cute :)

Oh, The Temptation from Steve V on Vimeo.

posted in Blog, Discovery, Kids are so cute! | 0 Comments

30th August 2009

What characterizes Norwegian culture?

“Norwegians are more self-centred than other people.” … Wow!

It’s not my answer. Its said in the book “Norway- society and culture” by Eva Maagero and Birte Simonsen. I was presented this book quite long ago by the international student councelling center after more than one year working for the International student union but i havent touched it until now :|. I wish I had read it when i was in Norway so that i would notice and understand more about Norway and maybe collect more interesting things to say now.

I don’t affirm that the above conclusion is true or false and for sure as a student who lived there for 2 years, had full of eagerness to discover the local people and culture, i will say my opinion later. However, it’s surprising to see Norwegians acknowledge themselves as the “more self-centred people! Wow…

To be honest, not many international students i know like Norwegians although they love Norway. One of my good Norwegian friends K. who was quite popular in the international student community admited that he was different from other Norwegians. Another  Norwegian friend J. told me that he didn’t like Norwegians :))! There are some reasons explained for the unfavourite. I will detail in an upcoming post.

But in my case I have known quite a lot of amazing Norwegians. Some of those enthusiastically showed me the characteristics of Norwegian culture through big events such as Christmas, New year and even through daily routines. I am keen on all aspects of international culture so i’d love to come back to this subject in some next posts.

mira.jpg
my cutie Mira was “self-centred” in Bergen this summer :D

posted in Blog, Blueberry Hills, Cross-Cultural Communication, Discovery | 0 Comments

24th August 2009

Signs- Patrick Huges

I dont know why some people have such undefined fear! It can make them lose things they want or long for with regrets. This guy is lucky! Do you have that fear?

In fact, not few girls are attracted by men who are neither noisy nor talkative, look calm and mysterious. Those girls think (or are confused) that those are calm, thoughtful, subtle and trustworthy guys, who, in their opinion, are the “high quality-stamped” men :). Who know what the trurth  is!!! Maybe they are just too shy or too slow to say what they need to say.

Aw, about the video, it’s delicate! cool!

I am particularly fond of thoughtful and unboastful guys :).

posted in Discovery, Movies- Serials | 0 Comments

18th July 2009

Cool!

posted in Discovery, Video, Video Clips | 0 Comments

8th May 2009

Nỗi buồn ư? Nó là gì vậy?

Bai nay hay hay.
———–
Dantri_Thứ Sáu, 08/05/2009 - 2:59 PM

Tôi hỏi “cháu gái” tôi, nữ diễn viên Tăng Thanh Hà: “Với cháu, ngay lúc này, nỗi buồn là gì?”.

Người bạn tên Buồn

Tôi đã chờ khá lâu đến độ sốt ruột phải điện thoại nhắc, thì cô bé (Tăng Thanh Hà) nhè nhẹ bảo tôi từ đầu dây bên kia: “Bác chờ cháu tí, cháu đang nhắn tin cho bác đây!”. Và đây là những gì chúng tôi đã nhắn cho nhau:

Bác hỏi cháu câu hỏi mà cháu tự hỏi mình đã khá lâu rồi. Buồn, không lối thoát, mà còn phải định nghĩa cho nó nữa thì thật là khó bác ơi. Nhưng cháu nghĩ thế này: nỗi buồn là thứ mình phải đối mặt trong đời sống, nó là một khoảng lặng. Đó là một người bạn tên Buồn thỉnh thoảng lại đến thăm mình một lần. Chỉ có điều đừng để cuộc viếng thăm ấy kéo dài quá lâu, vì nỗi buồn sẽ ăn mòn mình, buộc mình phải sống với nó, nghĩ đến nó. Mà một khi đã làm thế, Buồn sẽ làm ta mất đi niềm tin vào cuộc sống. Nhưng dù gì cũng nên có giới hạn, buồn ít còn được, buồn hoài không biết mình buồn vì gì nữa có khi phản tác dụng, không tạo ra được cảm xúc nữa thì khổ.

Cháu đang muốn mình có một lý do gì đó để buồn, để khổ đây, vì còn khóc được, còn cảm giác được là còn thấy mình đang sống. Bởi vậy cháu vẫn giữ ý nghĩ nên xem buồn là một người bạn, vì có người bạn ấy mình mới thấy được sự quan trọng của những niềm vui nho nhỏ mình đang có hôm nay. Mà bác đang có chuyện gì buồn à?

Tôi cười khà khà:

Buồn gì đâu, cháu đã “dính chưởng”, những gì cháu nói sẽ nằm trong một bài báo có nhiều người nói về nỗi buồn…

Ngay cả khi buồn nhất, chúng ta vẫn có thể xác định chính xác được vì sao ta buồn, nhưng để đi qua nỗi buồn, bỏ nó lại phía sau, mọi người đều có những phương cách riêng. Tôi biết có những người thích thú gặm nhấm nỗi buồn khi nó đến, nhưng đó không phải là cô gái tôi vừa nói ở trên.

Còn cảm xúc là còn sống ý nghĩa

Tôi hỏi một người khác, siêu mẫu Xuân Lan: Nỗi buồn, ngay lúc này với cô là gì? Cô trả lời tôi, thẳng thắn và dí dỏm:

Bác, sao giống trả lời thi ứng xử hoa hậu quá vậy? Nhưng dù sao em cũng xin trả lời câu hỏi của ban giám khảo: Theo em thì buồn thật sự là khi mình không cảm thấy được là mình đang buồn nữa, là khi mọi cảm giác trôi qua nhàn nhạt, là lúc không gian và thời gian không còn tồn tại nữa. Còn lúc ta vẫn còn đang thở, còn được sống, còn biết được mình đang vui, biết được mình đang buồn, biết ta đang tồn tại, thì đó là một dấu hiệu tốt, mà thế thì nỗi buồn nào cũng sẽ trôi qua mà thôi.

Tôi lắt léo hỏi thêm, không lẽ theo lập luận đó, nỗi buồn không hiện diện trong đời sống của siêu mẫu sao? Và người thông minh đã cho tôi một câu trả lời đáng phải suy nghĩ:

Ai sống cũng phải trải qua cảm giác ấy, nỗi buồn làm ta khó chịu, nhưng rồi đến một lúc nào đó, không ngờ nhất, nỗi buồn sẽ đi qua, mình sẽ nhận thấy mình vui sống mà chẳng thấy bóng dáng nỗi buồn đâu cả. Có nghĩa là khi còn được sống trên đời ta phải biết cách sống với mọi loại cảm xúc, phải biết vui biết buồn, còn cảm xúc nghĩa là còn biết cách để sống có ý nghĩa.

Tôi cho rằng nhận định này mang một ý nghĩa tích cực. Cuộc sống vốn dĩ không bao giờ bằng phẳng, vì nếu cứ như thế, ta sẽ không có cảm giác gì, hay nói cách khác là ta không sống. Sống và biết cách so sánh sự khác biệt của các cung bậc cảm xúc mà ta đang cảm thấy được là một đặc ân mà tạo hoá trao tặng cho con người và chỉ cho con người mà thôi.

Buồn tích cực

Tôi hỏi một anh bạn trẻ mà lâu nay vẫn làm việc chung, Hồ Hưng là biên tập nội dung của một tờ báo: Ngay lúc này có biết điều gì là nỗi buồn? Bạn ấy bảo:

Không vui, không buồn, đang tập yoga, bay rất cao rồi, không có thời gian cho chuyện ấy! Thầy dạy phải tưởng tượng mình ngồi trên đỉnh núi, mà mới đi đến chân núi đã có đứa nhắn tin rồi thì làm sao mà leo lên, ngồi lên hay bay lên được đây hả dzời, im ngay không thì bảo!

Một khi ta tập trung, những luồng tư duy có khuynh hướng rõ ràng, những con đường đi mở rộng ra trước mắt, những quan ngại không làm ta lùi bước, ta đã có thứ khác để băn khoăn, để đeo đuổi. Nỗi buồn đang nói kia chẳng có chỗ để len vào, nhưng mối bận tâm bứt rứt ta kia sẽ chẳng là gì cả, mục tiêu được định sẵn vẫn là trên hết. Nỗi buồn ư? Nó là gì vậy? Tôi mong nó sẽ là câu trả lời cho câu hỏi của tôi, vọng tới từ tương lai.

Theo Phạm Hoài Nam

Sài Gòn Tiếp Thị

posted in Discovery | 0 Comments

16th March 2009

HOW DO BLIND PEOPLE USE COMPUTERS?

I didn’t know this until my character refused to answer my question of how she can read emails and use internet as she is blind. She asked me to get to know it myself and i know it now…

It’s interesting to know :)…

Today is not a so bad day :)…

—-

HOW DO BLIND PEOPLE USE COMPUTERS?
by
ASSOCIATION OF BLIND CITIZENS OF NEW ZEALAND INC
(Blind People Speaking for Ourselves)

This pamphlet is a resource for schools, computer clubs and community organisations such as SeniorNet, which offer computer training in local communities. In fact it has been produced by blind people, to tell it like it is first hand from our perspective.

From time to time, we expect you will receive enquiries from blind and vision impaired people in your community. This pamphlet will give you basic information about how we as blind people can effectively use today’s computers, and how computers can dramatically improve our quality of life. While you might think there is not much that you and your organisation can do to help a blind person, we hope you will soon find out from this pamphlet how you can be more effective in opening up the world of computers to a blind person in your area.

How can blind and vision impaired people use a computer? Read the rest of this entry »

posted in Discovery | 0 Comments

18th February 2009

Năm quan mua lấy miệng cười…

 

dongkhiet10cop.jpg

Đang stressed out, đọc cái này thấy vui vui :). Phần chữ hồng là phần bình giải của tớ nhá, hihi:P. Pic minh họa: Ít có diễn viên châu Á nào mà mình thích như chị Đổng Khiết này. Xinh nhẹ nhàng mà rất hút hồn. Thích cả anh chồng chị này luôn :D.
—-
Đừng cằn nhằn rằng cô gái của bạn lúc nào cũng khó đăm đăm, rất có thể bạn đã không biết cách làm đẹp lòng cô ấy. Những gợi ý sau có thể hữu ích. Rồi bạn sẽ thấy, không ai có khuôn mặt rạng ngời hạnh phúc hơn cô ấy đâu.

1. Nói với nàng rằng, nàng thật đẹp (chứ không phải bốc lửa, tốt bụng hay sexy nhé) (Thực ra thì nàng luôn biết là nàng đẹp nên không phải khen nhiều quá đâu :) )

2. Nắm lấy bàn tay nàng trong bất kỳ khoảnh khắc nào, dù chỉ là trong 1 giây (Mình nghĩ nắm tay luôn là biểu tượng đẹp nhất của tình yêu mà phụ nữ nào cũng thấy cảm động vì thấy mình được quan tâm, che chở)

3. Hôn lên trán nàng (cứ thử đi sẽ thấy nàng đáng yêu hơn như thế nào)

4. Đánh thức nàng dậy bằng tin nhắn Read the rest of this entry »

posted in Discovery | 0 Comments

2nd February 2009

Men are from Mars, Women are from Venus

untitled-2-copy.jpg

Pic: Love chase between men and women =)

 

I and my brother are so close that we can share a lot of things. My brother can tell me everything, even his complicated love with girls and the troubles he doesn’t want to tell my parents or others. We dont change that even when i was away or now when he’s away from home. But sometimes we got hard discussions and arguments about small things. I am not the person who easily get angry or keep my anger for long as i am easy to smile and love teasing people to make them smile however it doesn’t help sometimes to make my brother smile or stop his sulks.

I had a close friend who i knew since i was a primary school girl. We were also very close and i thought i understood him well but it was not once he made me cry when i found that i misunderstood him and what he did were actually to help me or to protect me…

Some men said i were cold but some others said i were very cool. i think i am warm (about 37oC)
Read the rest of this entry »

posted in All posts in English, Blog, Discovery | 5 Comments

19th December 2008

Những câu nói hay

Entry này là để tập hợp danh ngôn hay mới đọc được, hoặc mới được nghe.
1. “Khi người đàn ông yêu người đàn bà chột, trong mắt anh ta, tất cả phụ nữ trên đời đều thừa một mắt” :). (khong ro nguon goc)

2. “Thước đo thành công của một xã hội là thành công của những người kém may mắn”.- Michael E. Porter

3.

4.

posted in Discovery, Music | 0 Comments

18th December 2008

Cam hoa dep.

Sighs. Buc minh qua, dau dau, ngat mui khong tai nao ngu duoc.
Dep qua! Luu vao day de tham khao khi can.

Read the rest of this entry »

posted in Cooking tips and housework, Discovery | 2 Comments

14th December 2008

Tuyệt tác của chúa trời

“Women are made to be loved, not understood” - Oscar Wild

———–

- Khi sáng tạo ra người phụ nữ, đến rất muộn ngày làm việc thứ sáu, Chúa trời vẫn chăm chỉ miệt mài. Một thiên thần đến bên cất tiếng hỏi: “sao Người phải tốn nhiều thời gian cho “nó” thế?”.Chúa trời đáp:

“Ngài không thấy những “đặc điểm kỹ thuật” ta cần bảo đảm khi tượng hình cô ấy sao? Cô ấy phải gột rửa được, nhưng lại không làm từ nhựa. Cô ấy có hơn 200 bộ phận luôn luôn hoạt động và còn phải thay thế được.

Cô ấy biết nấu mọi loại thức ăn, biết chăm sóc, yêu thương vài đứa trẻ một lúc. Cô ấy còn có thể ôm và chữa lành từ cái đầu gối bị trầy xước đến trái tim tan vỡ. Và cô ấy phải làm tất cả những việc này chỉ với đôi bàn tay”.

Thiên thần tỏ ra rất ấn tượng: “Chỉ với 2 bàn tay… đó là điều không thể! Và đây là mẫu chuẩn phải không? Người đã làm việc quá nhiều hôm nay rồi đấy. Hãy đợi đến mai làm nốt cũng được mà”.
Read the rest of this entry »

posted in Discovery, Music | 2 Comments

18th October 2008

Sống ở Việt Nam: Chuyện tình như phim

Haha, đọc cái này xong cười vỡ bụng. Sẽ dịch sang tiếng Anh cho một số người đọc tham khảo, hehe.

——
Hiện nay, người nước ngoài sinh sống và làm việc tại Việt Nam khá nhiều

Sau vài lần đi chơi với nhau, Denis quyết định ngỏ lời. “Tôi viết ra giấy: Em có yêu anh không?. Cô ấy lôi cuốn từ điển Anh - Việt ra ngồi tra cứu mất 15 phút rồi… cười thật tươi. Tôi chẳng hiểu thế là thế nào”…

Hàng ngày bạn hay nhìn thấy người nước ngoài trên đường phố. Nhiều người không phải là khách du lịch mà đang sống, tìm việc, làm việc, bỏ việc,… và tất nhiên cả yêu tại Việt Nam. Chúng tôi đã chọn và theo sát họ trong một thời gian dài để chuyển đến các bạn độc giả bài này.

Denis Bissonnette, quốc tịch Canada, hiện đang là giảng viên khoa du lịch - ĐH mở Hà Nội, Giám đốc Đào tạo tại KS Metropol Sofitel và Metropol Plaza.

Cách đây hơn 5 năm, sau khi kết thúc hợp đồng giảng dạy tại Thái Lan, Denis Bissonnette sang Việt Nam tiếp tục làm công việc mà mình yêu thích. Nhưng mỗi tuần anh chỉ có hai buổi dạy (hợp đồng lao động ký với Hiệp hội các trường ĐH Canada), thời gian còn lại Denis cũng bạn bè lang thang tại các điểm giải trí dành cho người nước ngoài ở Hà Nội. Anh hay đến một nơi có rất nhiều cô gái xinh đẹp, anh thấy có một cô gái không lẫn vào đâu được. Read the rest of this entry »

posted in Cross-Cultural Communication, Discovery | 0 Comments

  • Thuy's photos

  • www.flickr.com
  • Archives

  •  

  • September 2010
    M T W T F S S
    « Aug    
     12345
    6789101112
    13141516171819
    20212223242526
    27282930