(Tặng những ai chỉ duy nhất một tình yêu : Bóng đá)
Yêu bóng đá không cần phải nói
Nên chẳng run run lúc tỏ tình
Cứ thoải mái, tha hồ hò hét
Cứ tự tin và cứ hết mình
Yêu bóng đá không sợ nghe từ chối
Mà chỉ lo không còn sức để yêu
Yêu bóng đá không cần khư khư giữ
Càng lắm kẻ yêu, càng thấy vui nhiều Read the rest of this entry »
“Mau lên! Trời ơi làm gì chậm rù như bà già vậy, tàu chạy bây giờ!”. Hải đâm sầm vào những hành khách cuối cùng đang cố leo lên tàu, Hân ôm ba-lô lúp xúp đuổi theo.
Khi cả hai kịp té nhào vào toa tàu và cánh cửa tự động vừa khép lại, Hải ôm chầm lấy Hân vui mừng reo lên: “Kịp rồi! Hú hồn!”. Cô đang còn thở dốc, lồm cồm bò dậy lảo đảo tìm chỗ ngồi. “Đừng có lợi dụng “dê” người ta! Toa bao nhiêu? Ghế số mấy?”. Hải liếc xéo bạn đồng hành, làu bàu: “Làm như ngon lắm! Xí, gái già!”.
Hân nửa nằm nửa ngồi thiêm thiếp dựa đầu vào vai Hải gà gật. Cô mệt quá sức sau mấy ngày hội thảo liên miên, mất ngủ do lệch múi giờ, lại còn cái lạnh cắt da của một mùa đông như muốn ăn tươi nuốt sống người ta nữa. Hải đang chăm chú đọc sách, loại tiểu thuyết giải trí rẻ tiền đọc trên tàu xe. Anh thỉnh thoảng bật lên cười hích hích làm vai rung lên, mái đầu Hân rung theo lóc xóc: “Yên coi! - Hân bực - Đã khó ngủ rồi còn quậy nữa!”. Hải bỏ sách xuống liếc nhìn vẻ mệt mỏi của cô ngao ngán ra mặt: “Một thời oanh liệt nay còn đâu? Sao già khụ đến nông nỗi này!”. Hân có vẻ ngượng. Cô ngồi thẳng người lên sửa lại tóc tai và áo xống.
Được vài phút cô chịu hết xiết đành dựa đầu vào thành ghế tiếp tục gà gật. Hải thấy khuôn mặt trẻ thơ của Hân tuy già dặn hơn nhưng vẫn còn nét phụng phịu thuở nào. Cái thuở hai đứa Việt Nam lúp xúp vác cái ba-lô to kềnh sau lưng bước chân vào giảng đường Đại học Cologne ở Đức. Mang tiếng học thạc sĩ mà cả hai trông như con nít chưa qua tuổi vị thành niên. Read the rest of this entry »
Ba tôi là một người đẹp trai và rất có duyên. Ông có một vẻ khôi hài tưởng như hời hợt nhưng nếu hiểu ông thật nhiều, người đối diện sẽ nhận ra sự sâu sắc trong mỗi câu đùa bỡn đó. Ba tôi rất đào hoa. Nếu trong đời tôi mà gặp được một người như ông, tôi sẽ yêu ngay không do dự. Nhưng ba khá khó hiểu và hay làm tôi sợ mỗi khi ông buồn vì bị mẹ chì chiết. Ba tôi đạo công giáo, ngày xưa khi lấy ba tôi mẹ cũng phải theo đạo, nhưng sau đám cưới không bao lâu bà không thèm đi nhà thờ nữa. Còn ba, thỉnh thoảng tôi thấy ông trở về từ nhà thờ vào sáng chủ nhật, mắt buồn vô hồn ngân ngấn nước. Ba nói ông vừa xưng tội. Tôi chưa thấy ba có lỗi với ai, ngay cả một con côn trùng nhỏ nhoi ông cũng không nỡ giết. Ông tốt bụng đến mức hay bị lợi dụng. Vậy tại sao ông cứ hay xưng tội. Hay là ông có lỗi với mẹ vì chỉ có mẹ là không bao giờ hài lòng với ông?
Mẹ không xứng với ba nếu xét về ngoại hình. Mẹ không xấu, thậm chí nếu nhìn kỹ sẽ thấy mẹ rất có nét. Nhưng có thể vì lúc nào mẹ cũng cau có còn ba thì tươi cười nên trông mẹ rất khó coi bên cạnh ba. Mẹ hay nói “Tao đã từng yêu ổng!” nhưng ba thì chưa bao giờ nói gì về tình yêu của hai người. Tuy đào hoa nhưng chưa bao giờ ba phản bội mẹ. Năm tôi 19 tuổi, khi vào năm nhất đại học tôi phải lòng người thầy trẻ của mình. Thầy khá đẹp trai nhưng chưa đẹp bằng ba tôi. Lần đầu tiên biết yêu tôi khó giấu những cảm xúc của mình, về nhà tôi hay nhắc đến thầy, nhắc nhiều đến nỗi ba tôi nhận ra và nhìn tôi nhẹ nhàng hỏi “Yêu rồi sao?”. Ánh mắt ba rất lạ lùng. Vừa khích lệ - nhưng cũng vừa răn đe. Rồi ba nói tiếp “Con gái rồi sẽ hiểu ba!”. Nhưng tôi chẳng hiểu gì sất và còn đang bận tâm đến mối tình đầu của mình. Cho tới hôm nay, khi tôi đã kịp yêu thêm hai người nữa mà vẫn chưa đi tới hôn nhân thì tôi phát hiện ra ngăn tủ bí mật của ba. Read the rest of this entry »
Tự nhiên, con chiến mã lại giở chứng, thế là mất toi 15 phút, dù nó đã phi nước đại đến trường.
Hai tên cờ đỏ tươi cười chờ nó ở cổng.
“Đồ mắc dịch” - Nó rủa thầm. Vâng, thì thẻ đây, ghi tên vào. Ghi rõ vào nhé! Sung sướng lắm phải không?
Quẳng con chiến mã vào nhà xe, nó nhảy ba bậc cầu thang một. Thầy dạy sử lớp nó rất “ghê gớm”. Một hai ba, nào, nó đã đứng trước cửa lớp. Ôi, Chúa ơi! Không phải bố già. Một cô giáo trẻ mới về trường. Chắc là dạy thay.
- Xin cô cho em vào lớp.
- Sao bây giờ mới đến?
- Dạ, em gặp tai nạn giao thông…
- Nói cho nghiêm túc. Em có làm sao đâu?
- Dạ, không, em chỉ nhìn thấy thôi. Read the rest of this entry »
Ngày xưa mình thích đọc truyện anh này nhất. Đọc văn của anh chàng này bao giờ cũng cứ phải cười ngặt nghẽo bởi lối viết truyện dí dỏm, thông minh, xúc tích như kiểu một chàng chuyên toán viết văn. Cứ tưởng là hời hợt, bông đùa thế thôi nhưng cuối cùng luôn có cái gì làm người ta phải man mác, vấn vương. Dấu lặng luôn luôn đọng lại ở những câu cuối
*****
Tôi bị Thần Tình điểm danh từ năm lên bốn tuổi, lúc đang học mẫu giáo nhỡ ở trường Mầm non. Ngày bé, tôi khá nhanh nhẹn, xinh xẻo và sạch sẽ, nói tóm lại là trông tôi có vẻ sáng bóng hơn lũ bạn, điều đó dễ hiểu thôi vì mẹ tôi là giáo viên mà lỵ. Tôi nhớ như in rằng, ngày ấy, tôi được cô giáo chọn làm tổ trưởng tổ Gà Con. Tổ trưởng nghĩa là oai lắm, được đứng đầu hàng, được khám tay các bạn xem có vệ sinh và được cầm cờ thi đua cho tổ. Mỗi lần chơi trò đoàn tàu hỏa lại được làm đầu tàu, tay xoay tròn như người ta cuộn dây, miệng kêu tu tu, xình xịch, oai đáo để. Read the rest of this entry »
Cái thời tôi còn là học sinh cấp hai thì tác phẩm này của anh Đặng Thiều Quang đang nổi như cồn trên những trang báo Hoa Học Trò, giấy vẫn còn nâu nâu và nội dung đăng kín những truyện và thơ. Hiếm lắm mới thấy quảng cáo hay rao vặt. Thời đó, Hoa Học Trò với tôi và rất nhiều bạn cùng lứa tuổi tôi giống như một món ăn tinh thần và một tài sản quý báu mà nếu mất một số thôi thì thấy xót xa lắm :D. (HHT bây giờ thì hợp với teen bây giờ ). Tôi còn nhớ tôi đã từng háo hức vô cùng mỗi lần báo ra số mới, chỉ để hồi hộp xem diễn biến tiếp theo của câu chuyện này và thậm chí đã thầm ngưỡng mộ cả anh chàng viết truyện với bút danh D’Artagnan. Thỉnh thoảng rỗi hơi còn ngồi tưởng tượng anh ta là một lãng tử đúng kiểu anh lính ngự lâm D’Artagnan trong tác phẩm “Ba người lính ngự lâm” của Alexandre Dumas mà tôi đã được xem phim trên vô tuyến trước khi chạm vào cuốn sách mấy năm sau đó. Lâu không đọc truyện này nên đã quên gần hết nhưng vẫn bị ám ảnh bởi một số chi tiết thú vị trong truyện. Hôm trước thử google tên truyện và thấy nó trên blog của tác giả Đặng Thiều Quang. Không ngờ tác giả này cũng có blog trên yahoo và vẫn đang tiếp tục sáng tác sau một thời gian vắng bóng. Xin giới thiệu với các bạn tác phẩm này.
Cảm ơn anh Đặng Thiều Quang vì một tác phẩm cho tuổi teen rất thú vị.
Tôi dành mục này để sưu tầm những tác phẩm được đăng trên các trang báo Hoa Học Trò “thời xưa” mà tôi thích. Thời xưa ấy là cái thời mà báo Hoa “giấy vẫn còn nâu nâu, trang bìa toàn ảnh thiếu nữ áo dài trong sáng và nội dung đăng kín những văn với thơ”. Những bài viết của các cây viết báo Hoa ngày xưa cũng được phân loại trong mục này.
Có thể thị hiếu của tuổi teen giờ đã khác xưa nhiều, và sẽ còn khác nữa, nhưng sau này có con tôi vẫn muốn chúng được đọc những tác phẩm rất trong sáng và nhân văn này. Đó đã từng là đam mê một thời của tôi và cho đến bây giờ đọc lại tôi vẫn còn một nguyên một cảm xúc say mê ấy. Chỉ khác là cái nhìn bây giờ ở nhiều góc độ và thấy được những điều mà ngày xưa khi còn nhiều thơ ngây và mơ mộng, tôi không cảm hết được :).
Ngày mai khi chúng mình gặp lại
Có thể là em đã khác hôm nay …
Nhớ sáng nào trên biển
Chuồn chuồn bay
những cánh ướt vẫn thơm mùi sương sớm …
Bàn chân trần đi trên cát ấm
Tay cầm tay mà sao vẫn nhớ tay?
Những bình yên đến chạm vào vai
Ru em ngủ trong ánh ngày rực rỡ … Read the rest of this entry »
Nhà của nhiếp ảnh gia MPK như được lấy ra từ trong một truyện ngắn của phương Tây: Đó là một căn hộ hai phòng chót vót trên đồi cao với đường mòn lên dốc bậc thang. Hai bên đường rặt một loài hoa tím dại, nhác trông tựa như lưu ly thảo, nhưng quê mùa hơn. Tôi hỏi hoa gì? MPK nói ra một cái tên dân gian mộc mạc nghe đến là thô. Nhưng anh cho biết: Tôi dịch ra âm Hán Việt cho nó cái tên khác: Trư ni thảo. À, tên này do anh đặt ? Mấy cô sinh viên ở Đại học Đà Lạt biết tên ấy. Cũng may, nếu không các cô sẽ bối rối khi du khách lên chơi thành phố có một câu hỏi giống tôi. Read the rest of this entry »
Nhớ hồi nhỏ tôi có đọc một truyện ngắn có tên “ Những khúc bánh mì của anh Tấu”.
Trong đó, tác giả là một cậu học trò rất mê ăn bánh mì của người bán rong trước cửa trường tên là Tấu. Bánh được ủ trong một cái giỏ, luôn nóng, kẹp miếng chả bò rất thơm ngon ở giữa. Cậu bé ăn bánh mì anh Tấu hoài mà không biết ngán, nhất là khi mùa đông lạnh có trong tay ổ bánh mì nóng. Cho đến khi anh Tấu bị ho lao, vừa bán vừa ho sù sụ trong gió lạnh, học trò trường đó tẩy chay, không ai dám mua bánh mì của anh nữa. Trừ cậu bé trong truyện bất chấp căn bệnh của anh, tiếp tục gặm bánh mì anh Tấu. Tôi còn nhớ câu anh Tấu hỏi cậu bé: “ Bây giờ chắc cậu không dám ăn bánh mì của tôi nữa phải không?”. Cuối cùng anh Tấu cũng nghỉ bán vì bệnh nặng thêm, để lại cậu bé một nỗi tiếc nhớ lớn.
Lam đứng trên lầu ba, trước phòng máy vi tính của trường. Cô thích đứng ở đây, giữa lồng lộng gió, và chỉ cần với tay ra một chút, Lam đã có thể hái vài chiếc lá khuynh diệp tươi, vò vò rồi đưa lên mũi để nghe một mùi thơm thanh thanh, tinh khiết thoang thoảng lan nhẹ ra, bám vào trên tóc. Mười năm rồi còn gì. Sau khi tốt nghiệp sư phạm, Lam cũng đã mất mấy năm lăng quăng ở thành phố, dạy tin học tại một trung tâm, cho đến khi mẹ viết thư vào: ”Về đi con, trường cấp hai của mình vừa có một phòng máy vi tính, khang trang lắm. Lương có thể không cao nhưng dù sao cũng ở quê nhà, dù sao cũng thân con gái.” Thế là Lam về, không cần phải xin xỏ nhiều để trở về trường cũ, ngôi trường đang thiếu giáo viên cho môn tin học.
Đôi khi tôi thấy băn khoăn giữa Nam và Tuyên. Cả hai đều gửi thư làm quen với lời giới thiệu của tôi “thích uống chocolate nóng”. Tuyên khẳng định là tôi có sở thích giống anh, còn Nam nói món chocolate của tôi gợi cho anh nhớ một câu chuyện thú vị mà anh đã đọc ở đâu đó, nếu có dịp sẽ kể cho tôi nghe.
Tuyên là giám đốc một công ty tư vấn và đào tạo nhân lực, có lẽ không tài năng và giàu có hơn nhan nhản các giám đốc trẻ thành công của những năm hai ngàn. Nhưng chắc chắn là tham vọng không thua kém. Công việc làm ăn của Tuyên gặp nhiều thuận lợi vì những cơ may từ mối quen biết có sẵn của gia đình. Tôi đoán vậy qua những lá thư. Sự tự tin của một người chưa biết khó khăn hay thất bại là gì của Tuyên không còn làm tôi nể nang nhiều. Nhưng tôi thích đọc thư Tuyên, tình cảm, văn hóa và nhiều triết lý. Còn thư của Nam, một kỹ sư ngành tin học, thì y hệt bản báo cáo công việc, luôn ngắn gọn và cụ thể : hôm nay tôi đi đâu, làm gì, tôi mới mua cuốn sách này, em đã đọc chưa?… Read the rest of this entry »
Chỉ là con mèo bình thường, nhưng má tôi rất kết nó. Đơn giản là nó không …ị trong nhà. Má tôi nói: “Chưa thấy con mèo nào có tư cách như con mèo này”. Ba hỏi: “vì sao?”. Nó không làm bậy trong nhà. Tui khỏi phải dọn giống mấy đứa kia. Nó sạch sẽ không bắt chuột gớm ghiếc.:”. “Trời đất, mèo không bắt chuột mà khen, mèo gì nhà mình không phóng uế, cứ leo lên nóc nhà hàng xóm làm một bãi!”. Tôi hưởng ứng với ba: “Đúng, con tắm mưa dưới máng xối toàn mùi cứt mèo”. Má tôi thản nhiên: “Cha con ông nói xấu nó. Nhưng kiểu gì không biết, miễn là tôi khỏi phải mệt vì nó, lại có con mèo để vuốt ve khi bị sì-trét là đủ rồi!”. Nói vậy thôi chứ má tôi cũng vất vả vì nó. Read the rest of this entry »
Em buồn lắm nếu một ngày không còn yêu anh nữa
Trái tim cằn khô như lá trong vườn
Và nỗi nhớ bong dần lớp vữa
Thời gian mục ruỗng chân tường…
Anh đã ở bên em lúc em buồn nhất
Đã đón em khi giông bão tơi bời
Đã cầm tay em trong ánh chiều sắp tắt
Buồn thay em một chiếc lá vàng rơi… Read the rest of this entry »