Happy Medicine

Có phải em mùa thu Hà Nội- Tô Như Châu

18th August 2010

Có phải em mùa thu Hà Nội- Tô Như Châu

Tháng tám mùa thu
Lá khởi vàng em nhỉ
Từ độ người đi thương nhớ âm thầm

Chiều vào thu nghe lời ru gió
Nắng vàng lơ lửng ngoài hiên
Mắt nai đen mùa thu Hà Nội
Nghe lòng ấm lại tuổi phong sương

May mà có em cho đường phố vui
May còn chút em trang sức sông Hồng
Một sáng vào thu bềnh bồng hương cốm
Đường Cổ Ngư xưa bắt bước phiêu bồng

thôi thì có em đời ta hy vọng
Thôi thì có em sương khói môi mềm
Có phải em mùa thu Hà Nội
Nghe đâu đây lá ướt và mi xanh
Nghe đâu đây hồn Trưng Vương sông Hát
Lững thững Hồ Tây một dáng Kiều
Có phải em mùa thu Hà Nội
Nghìn năm sau níu bóng quay về
Read the rest of this entry »

posted in Music, Poems | 0 Comments

11th June 2010

Chiếc lá đầu tiên- Hoàng Nhuận Cầm

:) Một người bạn mượn bài “Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến” để nói về World Cup làm mình lần hồi một lúc tìm bài thơ nhại lại đọc được bài này. Lâu lắm rồi mới đọc lại thấy xúc động khi nhớ về một thời thơ ngây ngày xưa đã qua với bao nhiêu kỉ niệm bị bỏ quên ở một góc nào đó chốn trường xưa và cả ở một góc nào đó trong trái tim mình nữa :). Tất cả đã là kỉ niệm :).

—-

Em thấy không, tất cả đã xa rồi

Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ

Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế

Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say

Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay

Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước

Con ve tiên tri vô tâm báo trước

Có lẽ một người cũng bắt đầu yêu

Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bao nhiêu

Bài hát đầu xin hát về trường cũ

Một lớp học bâng khuâng màu xanh rũ

Sân trường đêm- Rụng xuống trái bàng đêm

Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em

Nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ Read the rest of this entry »

posted in Poems | 0 Comments

24th November 2009

Living is easy with eyes closed…

Strawberry fields forever

Let me take you down, ’cause I’m going to
Strawberry fields
Nothing is real
And nothing to get hung about
Strawberry fields forever

Living is easy with eyes closed
Misunderstanding all you see
It’s getting hard to be someone, but it all works out
It doesn’t matter much to me

Let me take you down, ’cause I’m going to
Strawberry fields
Nothing is real
And nothing to get hung about
Strawberry fields forever

No one, I think, is in my tree
I mean, it must be high or low
That is, you can’t, you know, tune in, but it’s alright
That is, I think it’s not too bad

Let me take you down, ’cause I’m going to
Strawberry fields
Nothing is real
And nothing to get hung about
Strawberry fields forever

Always, no, sometimes, think it’s me
But, you know, I know when it’s a dream
I think, er, no, I mean, er, yes, but it’s all wrong
That is, I think I disagree

Let me take you down, ’cause I’m going to
Strawberry fields
Nothing is real
And nothing to get hung about
Strawberry fields forever
Strawberry fields forever
Strawberry fields forever

posted in Poems in English | 0 Comments

8th November 2009

Ngôi sao cô đơn

Em đừng ngồi buồn, và đừng nói những lời giận hờn.
Ðể bầu trời xanh ngát như màu xanh trong mắt em.
Em hãy nhìn vào cuộc đời, trong một đời có những cuộc đời
Em hãy nhìn vào lòng người, trong mỗi người có cả mọi người,
có em và có tôi…
Tôi mong em, mong em hãy mang cho đời,
tiếng hát trái tim,
Và tôi mong em, mong em hãy yêu con người
bằng tình yêu của em…

Rồi một ngày một ngày cuộc sống mới,
ghé bước chân dưới hiên nhà em,
Rồi một ngày mặt trời hạnh phúc,
rót trên môi chiếc hôn đầu tiên
Là tình yêu… đó em!

Vì cuộc đời mà em hãy hát,
hát tiếng yêu thương cho mọi người,
Vì mọi người mà em hãy hát,
những tiếng hát tin yêu cuộc đời ……..!

Em hãy vì mọi người, từng lời hát từng nụ cười,
Riêng em có buồn thì ngồi yên cho tôi ngắm xem…
Vì sao trong đôi mắt em… có những… ngôi sao… cô đơn…?

Em hãy vì mọi người, từng lời hát từng nụ cười,
Tôi mong suốt đời bình yên cho tôi ngắm xem…
Vì sao trong đôi mắt em…
đã vắng… những ngôi sao… cô đơn…!
-Thanh Tùng-

 

posted in Poems, Radio show | 0 Comments

26th September 2009

Tottochan- The little girl at the window

–Tetsuko Kuroyanagi–

I am so happy that I have the soft English version of this book. Its one of the most interesting books for children Ive ever read! Children must love this book but for sure adults, especially parents, love it too ’cause it not only tells you how lovely kids are but also teaches you how to give benevolent looks at kids and how to love children tenderly.

I’ll extract some small pieces of the stories to post here so that you will have some ideas about it before accessing to the full PDF version posted at the end of this entry.

—***—

His Bride
Totto-chan was very sad.
She was in third grade now and she liked Tai-chan a lot. He was clever and good at physics. He studied English, and it was he who taught her the English word for fox.
“Totto-chan,” he had Said, “do yoU know what the English word for kitsune is? It’s ‘fox.’ ”
“Fox.”
Totto-chan had luxuriated in the sound of that word all day long. After that, the first thing she always did when she got to the classroom-in-the train was to sharpen all the pencils in Tai-chan’s pencil box as beautifully as she could with her penknife. She didn’t bother about her own, which she just hacked at with her teeth.
In spite of all that, Tai-chan had spoken roughly to her. It happened during lunch break. Totto-chan was sauntering along behind the Assembly Hall in the region of chat notorious cesspool.
“Totto-chan!”
Tai-chan’s voice sounded cross, and she stopped, startled. Pausing for breath, Taichan said, “When I grow up, I’m not going to marry you, no matter how much you ask me to.” So saying, he walked off, his eyes on the ground.
Totto-chan stood dazed, watching until he and his large head disappeared from view. That head full of brains that she admired so much. That head that looked so much bigger than his body the children used to call him “The Improper Fraction.”
Totto-chan put her hands in her pockets and thought. She could not remember doing anything to annoy him. In desperation she talked it over with her classmate Miyochan.
After listening to Totto-chan, Miyo-chan said, maturely, “Why, of course! It’s because you threw Tai-chan out of the ring today at sumo wrestling. It’s not surprising he flew out of the ring the way he did because his head’s so heavy. But he’s still bound to be mad at you.”
Totto-chan regretted it with all her heart. Yes, that was it. What on earth made her beat the boy she liked so much She Sharpened his pencils every day! But it was too late. She could never be his bride now.
“I’m going to go on sharpening his pencils all the same,” Totto-chan decided. “After all, I love him.”

“Look before You Leap!”
On the way home from school, just as she had almost reached home, Totto-chan discovered something enticing by the side of the road. It was a huge pile of sand. How extraordinary to find sand there, so far from the sea! Was she dreaming! Tottochan was thrilled. After a preliminary little hop she ran at great speed toward the pile of sand and leaped onto its summit. But it wasn’t sand after all! Inside, it was a heap of Read the rest of this entry »

posted in Book of the week, Stories, Stories for kids | 0 Comments

28th July 2009

Cái tết của mèo con- Nguyễn Đình Thi

Mình thích chuyện này lắm nhá. Hồi mình học lớp lớp 5, lớp 6 gì đó, không nhớ là bố mẹ mua cho hay ai mua cho mà mình có cuốn truyện này, bé bằng bàn tay, có vẽ cả vài hình minh hoạ. Mình nhớ nhất là hình minh hoạ chị chổi màu vàng trông rõ là đanh đá. Mình đã đọc cuốn truyện này say mê, thích thú và đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần. Đến lớp 6 thì được học truyện này trong sách giáo khoa nữa. Cách mô tả và ngôn ngữ diễn đạt rất ngây thơ, đáng yêu, đúng theo cách nhìn của trẻ con. Đến bây giờ mình vẫn rất thích :D. Bỏ vào đây cho những ai yêu thích truyện thiếu nhi cùng đọc nhé :-)
—————

kitty-1.gif

Bà đi chợ về, vào đến sân nhà, bà gọi to:

- Bống ơ… ơi! Cái Bống đâu rồi!

Bống đang chơi với các bạn bên hàng xóm, nghe tiếng bà gọi, nó ù té chạy về nhà:

- Bà ơi, bà mua quà gì cho cháu đấy?

- Mày hư lắm, chẳng trông nhà cho bà để gà nó vào bới tung cả bếp. Bà giận bà chẳng cho quà đâu.

Bống nhìn cái thúng đậy vỉ buồm. Chắc là trong ấy có cái bánh đa đường… Bỗng cái vỉ buồm động đậy. Ngheo… Bống mở tròn mắt… Ngheo…

A! Con mèo, con mèo! Bà ơi, bà cho cháu nhá!

Trong thúng, hai con mắt xanh sợ hãi, nhìn lên hấp háy. Chú mèo trắng nằm cuộn tròn kêu: “Ngheo, ngheo!”

- Nào, Miu ra với chị nào!

Bà cười bảo:

- Con đem nó vào bếp, buộc vào cái kiềng gãy, vài hôm cho nó quen đi. Con khéo chăm cho nó chóng lớn để nó bắt chuột. Nhà dạo này lắm chuột quá

Chú mèo con chẳng chịu ăn gì cả. Thấy sợi dây buộc vướng chân, mèo con chạy lồng ra lại bị giật lại bị giật lại: “Ngheo, ngheo, sao tôi lại không chạy được thế này!” Read the rest of this entry »

posted in Stories, Stories for kids | 0 Comments

1st June 2009

Hà Nội nhớ

(Tinh co doc duoc bai tho “de thuong” qua, nhung khong ro tac gia la ai :-) )

Anh có biết Hà Nội nhớ anh không?
Cả sáng, cả trưa, cả chiều, cả tối.
Anh có nghe tiếng lòng em đang gọi?
Nỗi nhớ đầy nên mắt mênh mang.

Anh có biết Hà Nội đã thu sang?
Chuông vẫn đổ chênh vênh hàng cây cũ.
Tháp Rùa trầm tư hay đang nhớ?
Một người đi có phải một người xa?!

Một người đi có phải một người xa?
Hà Nội nắng cho ngày không nắng.
Câu hỏi rơi vào chiều lẳng lặng
Anh có biết Hà Nội nhớ anh không?

posted in Poems | 0 Comments

1st June 2009

Người Đàn Bà Thứ Hai - Phan Thị Vĩnh Hà

Mẹ đừng buồn khi anh ấy yêu con
Bởi trước con anh ấy là của mẹ
Anh ấy có thể yêu con một thời trai trẻ
Nhưng suốt đời anh yêu mẹ, mẹ ơi !
Mẹ đã sinh ra anh ấy trên đời
Hình bóng mẹ lồng vào tim anh ấy
Dẫu bây giờ con đuợc yêu thế đấy
Con cũng chỉ là người đàn bà thứ hai…
Mẹ đừng buồn những chiều hôm, những ban mai
Anh ấy có thể nhớ con hơn nhớ mẹ
Nhưng con chỉ là cơn gió nhẹ
Mẹ luôn là bến bờ thương nhớ của đời anh.
Con chỉ là cơn gió mong manh
Những người đàn bà khác có thể thay thế con trong tim anh ấy
Nhưng có một tình yêu âm ỉ cháy
Anh ấy chỉ dành cho mẹ, mẹ ơi !
Anh ấy có thể sống với con suốt cuộc đời
Cũng có thể chia tay trong ngày mai, có thể
Nhưng anh ấy suốt đời yêu mẹ
Dù thế nào, con chỉ là người thứ hai…

posted in Poems | 0 Comments

16th April 2009

.Yêu.

Cô bé này nhìn bề ngoài “có vẻ” màu sắc, bề nổi, rất hiện đại, rất mốt, nhưng luôn khiến mình ngạc nhiên về những dòng văn có hồn và rất có chiều sâu. Có rất nhiều bài khiến mình xúc động như bài này. Có lẽ bởi phụ nữ, bản chất, luôn là những sinh vật rất nhạy cảm.

——-
Ngày xưa, lâu lắm rồi, tôi quen 1 chị. Xinh, thông minh, công việc tốt, yêu 1 anh trong suốt 2 năm, sau khi chia tay được 6 tháng thì anh này lấy vợ. Bình thường thôi, cuộc sống mà. Tuy vậy, 1 năm, rồi 2 năm sau đó khi gặp lại, tôi thấy chị vẫn 1 mình, và đeo trên tay cái nhẫn ngày xưa khiến ai cũng tưởng chị đã lấy chồng. Tôi bảo, nhẫn đôi mà 1 người ko còn đeo nữa thì còn ý nghĩa gì? Chị nói, anh ấy bảo, hãy đợi anh.

Đợi anh. Mà anh ta thì đi lấy vợ. Tôi chẳng hiểu anh ta nói chị đợi cái gì.
Thêm vài mùa cưới nữa, tôi lớn lên, các mối quan hệ cũng đổi khác, tôi ko gặp lại chị, nick Yahoo tôi cũng đổi, nên chẳng còn liên lạc. Âu cũng là cuộc sống. Bao người ta từng thân thiết đến mức một sợi tóc trên đầu đổi khác cũng nhận ra, mà rồi quên nhau như người ta dọn dẹp lại ổ cứng trong lòng. Mùa hè vừa rồi tôi vô tình gặp chị. Chị già hơn, nhưng đẹp hơn, vừa buồn bã vừa lạnh lùng, chị kể mới gặp anh ở đám cưới 1 người bạn. Tay chị đeo nhẫn, tay anh cũng đeo nhẫn, nhưng là 1 cái nhẫn cưới thực sự. Ôi tình yêu, đôi khi tôi nghĩ chẳng có quá khứ nào đẹp đến mức ấy, chỉ là mình cố vẽ cho nó đẹp lên.

Tôi nghĩ, tình yêu thật sự phải làm cho người ta tốt lên, nếu không, thì bấy nhiêu năm tháng chỉ là sự phí hoài, nếu có tiếc thì chỉ nên tiếc rằng đáng lẽ thời gian ấy mình đã có thể sống tốt đẹp và ý nghĩa hơn

Tôi nhìn bạn thân của tôi chới với mà ko thoát khỏi một mối tình dài, hạnh phúc đau khổ đan xen ko sao tháo gỡ. Tôi buồn cho bạn, nhưng ko giúp được, tôi biết mọi điều tôi nói đều là sáo rỗng. Mọi sướng khổ đúng sai trong cõi yêu đương này, phải tự mình thấu hiểu và thấm thía.

Bạn tôi bảo: Này Vicky, đồ lạnh lùng, cô không có kỉ niệm ah? Cô ko biết tiếc nuối ah?

Tôi nói: Nhìn tôi có giống 1 người sắt đá ko?

Bạn tôi lại bảo: Tôi chưa từng nghe cô than thở và nhớ nhung

Tôi cười: Bởi vì mỗi khi tôi thấy nhớ đến những điều đã cũ, tôi lại nhìn rõ ràng tuổi trẻ của mình đã đi qua, và tôi tiếc điều đó hơn

Bạn nói: Ko phải, là vì cô đang hạnh phúc và đủ đầy

Tôi lắc đầu: Ko đúng, tôi vẫn luôn như thế, dù là chỉ có 1 mình. Vì tôi biết ý nghĩa cuộc sống ko nằm ở duy nhất 1 chỗ, thế thôi.
Cuộc sống như cái băng chuyền chuyển động, ngập ngừng hoặc ngoái lại phía sau thì sẽ dễ ngã…
Không phải là tôi quá mạnh mẽ, cũng ko phải tôi chưa từng ngập ngừng và bước hụt chân, nhưng tôi lạc quan rằng những nỗi buồn đau là cần thiết để người ta lớn dần lên

Tình yêu đầu đẹp đẽ, tình yêu sét đánh mê say, tình yêu đi ngược lại mọi điều thực tế thì ngây ngất, tình yêu bí mật thì hấp dẫn, nhưng mà tôi chỉ tin vào thứ tình yêu có mãnh lực dịu dàng khiến chúng ta thay đổi, để biết sống tốt hơn. Ai yêu mình thật lòng, sẽ ko bắt mình đánh cược cả cuộc đời vào tay họ, sẽ biết dạy mình yêu cuộc sống, và cả những giá trị khác của cuộc sống, ngoài tình yêu..

Không có tình cũ, ko có tình mới, ko có tình ít hay tình nhiều. Tình yêu chỉ có 1 thôi, dù rằng nó thay đổi theo thời gian…
..Lệ Phúc..

posted in Works of literature | 0 Comments

26th March 2009

What if…

by Emma McGee (4/1/2003)

flower-2.jpg

 ***

What if life is less that what we thought,
What if life can’t be store bought.
What if life is what we make it,
What if we have to go beyond the limit…
Will we take the chance and make our lives wonderful,
Or leave and remain forever ponderful?
Maybe life is none of these,
Or maybe life is here to please.
However you make it, bad or good,
Life will be the way it should.

posted in Poems in English | 0 Comments

26th March 2009

Phía Tây không có gì lạ

–Enrich Maria Remaque–

***

Chương 1

Cuốn sách này không phải là một bản cáo trạng,
cũng không phải là một bản phát biểu chính kiến.
Nó chỉ thử nói về một thế hệ bị chiến tranh hủy hoại.
Ngay cả khi thế hệ ấy đã thoát khỏi những viên đạn đại bác.

Chúng tôi hiện ở cách mặt trận chín cây số.
Người ta vừa thay phiên chúng tôi ngày hôm qua.
Bây giờ bụng đứa nào cũng đầy ăm ắp những đậu trắng với thịt bò, thật là no nê thỏa thích. Mỗi đứa lại còn lấy đầy được một cà mèn để dành cho bữa tối; ngoài ra lại còn khẩu phần kép xúc xích và bánh mì nữa, kể cũng xôm trò đấy chứ! Đã lâu lắm mới được một chầu như vậy; gã nấu bếp với cái đầu cà chua đỏ hon hỏn, thân chinh mang thức ăn lại cho chúng tôi.
Người nào đi qua, hắn cũng giơ cái môi (muỗng) ra hiệu và múc cho một môi thức ăn đầy phè. Hắn thất vọng quá không biết làm cách nào để trút hết cái “khẩu đại bác đậu hầm” này đi. Hai thằng Jađơn và Muynlơ vớ đâu được mấy cái chậu thau, thế là chúng nó hững đầy đến miệng, làm của dự trữ. Jađơn làm thế là do cái bệnh ăn thùng bất chi thình của nó, còn Muynlơ thì vì cái tính phòng xa. Chẳng ai biết Jađơn tọng tất cả cái của ấy vào đâu cho hết: người nó xưa nay vẫn đét như con cá mắm.
Nhưng khoái nhất là có cả khẩu phần kép về món thuốc hút. Mỗi người mười điếu xì gà, hai chục diếu thuốc lá và hai cuộn thuốc nhai: thật là hợp tình hợp lý! Tôi đánh đổi chỗ thuốc nhai lấy chỗ thuốc lá của Catdinxki, thế là tôi có bốn chục điếu. Đủ dùng cho cả ngày.
Nói của đáng tội, tất cả những món cấp phát này không phải chủ ý dành cho bọn tôi dâu. Người Phổ có bao giờ rộng rãi đến thế. Chẳng qua là do một sự nhầm lẫn.
Cách đây mười lăm ngày, chúng tôi ra tiền tuyến thay phiên đơn vị bạn. Khu vực chúng tôi tương đối yên tĩnh, do đó viên quản lý đơn vị cữ việc lĩnh đủ số lương thực thường lệ cho cả một trăm năm mươi người của đại đội, để dùng khi trở về. Thế nhưng lại đùng cái ngày cuối cùng, khu vực chúng tôi bị một trận tẩm quất ra trò; pháo binh hạng nặng của quân Anh dọt liên hồi kỳ trận xuống vị trí chúng tôi, gây nhiều thiệt hại đến nỗi khi trở về chỉ còn tám chục mống.
Chúng tôi rút về ban đêm, thu xếp ngay chỗ ngả lưng để có thể dành một giấc hẳn hoi vì Catdinxki nói đúng, nếu người ta ngủ được nhiều hơn thì chiến tranh cũng chả đến nỗi gay go quá. Giấc ngủ ở tiền tuyến có gì đáng kể, và mỗi phiên mười lăm ngày thật là lâu quá.
Khi những đứa đầu tiên trong bọn tôi bước ra ngoài lán trú quân thì trời đã trưa. Nửa giờ sau, mỗi đứa dã cầm một cái cà mèn và tập họp trước “cô nàng đậu hầm” đang toả ra mùi thơm ngậy béo bổ. Đứng trên cùng, dĩ nhiên là những chàng háu đói; anh chàng An be Cốp loắt choắt, chàng này có nhiều ý kiến rành rọt nhất bọn tôi: cho nên đã dược phong chức binh nhất; Muynlơ, số năm, còn mang theo kè kè những cuốn sách giáo khoa, và luôn nghĩ dện một kỳ thi vớt (ngay giữa trận oanh tạc nó cũng vẫn nghiền những định lý vật lý). Lia, nuôi bộ râu rậm rì, rất mê bọn gái nhà thổ của sĩ quan; nó cam đoan rằng bọn gái nhà thổ ấy, theo lệnh của bộ chỉ huy, đều phải mặc áo lót mình bằng lụa, và khi tiếp khách từ cấp đại úy trở lên, đều phải di tắm trước. Người thứ tư là tôi, Pôn Bao mơ. Cả bốn đứa cùng mười chín tuổi cả bốn đứa cùng học một lớp rồi cùng ra lính. Read the rest of this entry »

posted in Novels | 0 Comments

25th March 2009

Bảy nụ hôn dài

–Khiết Lam–

roses_thru_fence.jpg

Lam nhận được thư Khương một sáng mùa thu trong vắt. Hòm thư trước cửa còn lấm tấm những hạt sương từ đêm trước, tiếng chìa khoá tra vào ổ bật tanh tách như tiếng reo vui của lá và gió. Lam mỉm cười, vào mùa thu, ngay cả những vật dường như vô tri nhất cũng trở nên dịu dàng đến lạ.Thư Khương viết ngắn. Anh nói vừa tìm được công việc mới, dặn dò Lam nhớ ăn ngủ đúng giờ. Cuối thư, như thường lệ, là bảy ngôi sao vẽ tay nguệch ngoạc. Lam thấy có vị ngọt phảng phất ở khóe môi. Bảy ngôi sao là bảy nụ hôn của Khương gửi đến cô. Lam thích số “7″, Khương biết như thế. Và từ khi họ không còn được chở nhau qua những con phố dài để vùi mặt vào tóc nhau, lấy trộm từ gió một cái hôn hiền lành thì những ngôi sao ấy bắt đầu thay Khương mang đến vị ngọt trên môi Lam.

Đó là lá thư cuối cùng của Khương.

Anh mất hai ngày sau đó, với lí do cũng bình thường như lí do cho muôn ngàn cái chết khác: tai nạn giao thông.

Đó là lúc mùa thu đang vào độ đẹp nhất.

Mọi người muốn giấu Lam, nhưng giấu làm sao được. Che giấu cái chết có vẻ khó khăn hơn sự sống. Lam dễ dàng nhận ra sự thiếu vắng của Khương, cho dù đôi lúc cô dường như quên mất sự có mặt của anh.

Lam bay về vừa kịp ngày đưa anh ra nghĩa trang. Không có nước mắt. Không có sự cứng rắn gượng gạo. Chỉ có Lam-không-Khương, nghĩa là không có bảy nụ hôn dài mang ánh sáng của sao trời, không có những ngày trời âm u Lam nằm tựa đầu lên vai Khương lắng nghe tiếng nhịp tim anh rất gần, không có mái tóc phảng phất mùi bụi đường, không có những giấc ngủ vùi trong căn phòng thiếu ánh sáng thừa tình yêu. Read the rest of this entry »

posted in Stories | 0 Comments

9th November 2008

Trăng trối- Tố Hữu

Từ thuở ấy, quăng thân vào gió bụi
Đến hôm nay phút chết đã kề bên
Đến hôm nay kiệt sức, tôi nằm rên
Trên ván lạnh không mảnh mền, manh chiếu.
Đời cách mạng, từ khi tôi đã hiểu
Dấn thân vô là phải chịu tù đày
Là gươm kề cận cổ, súng kề tai
Là thân sống chỉ coi còn một nửa Read the rest of this entry »

posted in Poems | 0 Comments

22nd July 2008

Tống Biệt Hành- Thâm Tâm

Đưa người, ta không đưa qua sông
Sao có tiếng sóng ở trong lòng?
Bóng chiều không thắm, không vàng vọt
Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong?

Đưa người ta chỉ đưa người ấy
Một giã gia đình một dửng dưng…
-Li khách! Li khách! Con đường nhỏ
Chí nhớn chưa về bàn tay không
Thì không bao giờ nói trở lại!
Ba năm mẹ già cũng đừng mong! Read the rest of this entry »

posted in Poems | 1 Comment

26th June 2008

Dưới bóng hoàng lan

-Thạch Lam-

Thanh lách cánh cửa gỗ để khép, nhẹ nhàng bước vào. Chàng thấy mát hẳn cả người; trên con đường lát gạch bát tràng rêu phủ, những vòng ánh sáng lọt qua vòm cây xuống nhẩy múa theo chiều gió. Một mùi lá tươi non phảng phất trong không khí. Thanh rút khăn lau mồ hôi trên trán - bên ngoài trời nắng gắt - rồi thong thả đi bên bức tường hoa thấp chạy thẳng đến đầu nhà. Yên tĩnh quá, không một tiếng động nhỏ trong căn vườn, tựa như bao nhiêu sự ồn ào ở ngoài kia đều ngừng lại trên bậc cửa.

Thanh bước lên thềm, đặt vali trên chiếc trường kỷ, rồi ngó đầu nhìn vào trong nhà: bóng tối dịu và man mát loáng qua những màu sắc rực rỡ chàng đem ở ngoài trời vào; Thanh chưa nhìn rõ thấy gì cả; một lát, quen bóng tối, chàng mới nhận thấy cảnh tượng gian nhà cũ không có gì thay đổi, cũng y nguyên như ngày chàng đi xưa. Sự yên lặng trầm tịch đến nỗi Thanh trở nên nghẹn họng; mãi mãi chàng mới cất được tiếng lên gọi khẽ:

- Bà ơi! Read the rest of this entry »

posted in Stories | 0 Comments

  • Thuy's photos

  • www.flickr.com
  • Archives

  •  

  • September 2010
    M T W T F S S
    « Aug    
     12345
    6789101112
    13141516171819
    20212223242526
    27282930