Living in silence
Thinking about life
Thoughts come out through eyes
Feelings on smiles
Grieves deep inside
Go into the wild
Softly passing by
Blues tell insights
Life is silent.
01.10.09
—
*the painting: “Waiting” by Tahirih Goffic
Thật lòng chẳng muốn thế này,
Mà sao cứ nhớ cả ngày lẫn đêm.
Sáng dậy lại muốn nhớ thêm.
Nhớ pha lời nói, nhớ chêm nụ cười.
Nhớ từ ánh mắt, bờ môi
Nhớ từng lời hát, tiếng cười giòn tan.
Nhớ những cử chỉ dịu dàng.
Nhớ trong nước mắt tuôn tràn khóe mi.
Nhớ ai nhớ lắm dáng đi.
Nhớ ai nhớ cả những khi người buồn.
Nhớ nhiều và nhớ luôn luôn.
Nhớ nhung đến thế bởi vì rất yêu.
Nhớ nên mong sớm mong chiều,
Mong người cũng nhớ thật nhiều như em. Read the rest of this entry »
I hate it when you laugh.
I hate it when you smile.
I hate all your gifts that make me cry.
I hate the way you lie to make me laugh.
I hate it when you make me smile.
I hate that you make me shy. Read the rest of this entry »
Bài này làm năm 12 tuổi khi bố mang về một cây sung cảnh với những chồi nhú li ti, lá xanh mướt đặt trên bờ tường rào của khu vườn nhỏ. Mình thường kéo ghế ngồi học bài bên cạnh cây sung và ngước mắt lên ngắm nghía rất chi là say mê. Hồi nhỏ thỉnh thoảng làm vài bài thơ con cóc nhưng chỉ có bài này là luôn nhớ. Vì đó là lần đầu tiên làm thơ
(Tặng V và chị H nhân đọc bài thơ “Dây buộc tóc” rất xúc động của V. Mong hai người sẽ luôn hạnh phúc)
Mình vẫn chẳng ở bên nhau,
Như đôi tình nhân trong bài hát cũ
Chẳng phải vì không biết nhạc,
Nên lời ca anh viết cũng vụng về. Read the rest of this entry »
Một chàng trai không biết nói những từ hoa mỹ, bay bổng, nhưng những lời “cold and flat” của anh đã khiến người nghe thật sự rung động bởi những xúc cảm chân thành, da diết mà anh gửi gắm trong bài hát. Bản thân những ca từ bình dị, nỗi lòng khát khao cháy bỏng, nỗi nhớ mong khắc khoải của anh thấm đượm trong đó đã làm nên một bản tình ca thật ngọt ngào và xúc động. Read the rest of this entry »
Như mọi lần, cô sẽ nhào bột và làm một cái bánh mỳ rõ to, sẽ ấn, sẽ lăn, sẽ nặn, sẽ đập… sẽ cho nhiều muối, sẽ tưởng tượng những hình thù kỳ quái và tạo hình cho cái bánh mỳ chả giống ai. Nhưng cái kỳ quái hôm nay lại là một trường hợp khác, dù cuối cùng đã quyết định nặn nó thành một cái bánh bình thường… Read the rest of this entry »
nhưng không ai chịu nói ra thì đối với cả thế giới nó vẫn là một bí mật.”
1. Jean khệ nệ lôi chiếc vali to tổ trảng qua đường khi chiếc đèn xanh hình người báo tín hiệu nhường đường cho người đi bộ. Vừa bước lên vỉa hè, bỗng tay cô nhẹ hẫng đi. Có ai đó đã giằng lấy chiếc vali khỏi tay Jean từ phía sau. Jean quay lại, mắt sáng rỡ, reo lên mừng quýnh:
“Tom, anh đấy à, sao lúc nào anh cũng xuất hiện như ma thế!”
Tom cười khà khà khoái chí, vẫn vẻ dân dã, gần gũi như Jean thường thấy dù trên người anh lúc nào cũng phải khoác thứ quần áo đắt tiền của cửa hàng Macy’s, có lẽ là vì công việc.
“Để anh ôm em một cái nào. Này, em gầy đi nhiều đấy, nhưng đáng yêu hơn. Em chuyển đến đây sống đấy à?”
“Vâng, nhà em ở con hẻm ngay sau dãy phố này. Anh đến nhà em chứ, em sẽ mời anh một tách café”. Jean nháy mắt tinh nghịch. Read the rest of this entry »
Linh dụi mắt, vẫn còn ngái ngủ. Hay là nhắm mắt thêm một chút nữa nhỉ. Chợt, nhận ra mấy chú nắng tinh nghịch đang cố len nhau chui qua khe cửa để vào trốn trong phòng. Chúng cứ xô nhau, chí chóe như lũ trẻ con. Linh mỉm cười, ngốc thật! Linh vùng ra khỏi tấm chăn mỏng đủ ấm, chạy ra cửa sổ và mở tung cánh cửa, giải thoát cho đám tắc đường của bọn nắng. Một mùi hương ngọt ngào, ấm ấm ở đâu ùa vào thật dễ chịu. Linh thích cái vẻ dịu dàng của Hà Nội buổi sớm. Từ lan can tầng hai Linh có thể ngắm nhìn và cảm nhận thành phố đang thở những hơi thở đầu tiên của ngày mới. Read the rest of this entry »