Happy Medicine

The story of a seagull and the cat who taught her to fly

27th July 2010

The story of a seagull and the cat who taught her to fly

 mha.jpg

Another good book for my kids has been contributed to the big library I will have and dream of :P. I always dream about one day when I can read for my lovely kids good books which can tell them in gentle and mild ways how to live right and become benevolent people. There are many books sold in book shops nowadays but not many good new books for children are found. This book made me feel touched for simple but very humane things which teach people to love and respect ones who are different from us. The beautiful story was written under the eyes of a person who has a great love with kids so it is full of lovely situations about kids’ expression and the process they are growing up which is wrapped in the story about a seagull and cats. Very lovely and sweet! Love it and love to think about my children too. How will they look like? :D

posted in Book of the week, Happy Kids, Stories for kids | 0 Comments

3rd July 2010

Toy story 3

 This movie made me drop tears. A good movie for kids and also for people who love kids, love animated movies and sweet things :).

Ah, maybe I was not fair to some “toys” :)…

img_9737.JPG

… but this little sweet bear will always follow me wherever I will go. My loved Little Devil :).

posted in Happy Kids, Movies- Serials, Stories for kids | 0 Comments

16th October 2009

Tự truyện của một tiến sĩ Harvard người Trung Hoa

Mình là người hiểu rất rõ áp lực của cái sự học hành nên chắc chắn không bao giờ mình đặt áp lực lên con cái nhưng những câu chuyện thế này vẫn luôn luôn cần phải đọc cho trẻ con để chúng hiểu về giá trị cuộc sống và thấy yêu quý, trân trọng hơn những gì mình có và có thêm nghị lực vươn tới những ước mơ của mình. Đúng là trong gian khổ thì người ta sẽ có nhiều động lực và sức mạnh để khẳng định mình hơn. Mình luôn thấy quý trọng và rất có cảm tình với những em bé nhà nghèo mà học giỏi. Mỗi lần đi chợ nhìn thấy mấy cậu bé, cô bé sinh viên mặc những bộ quần áo giản dị, dựng cái xe đạp (chắc là vừa đạp từ trường về) xuống hỏi chị bán hàng giá những mớ rau bằng giọng lễ phép là mình lại thấy xúc động và luôn muốn mỉm cười với chúng. Mình thấy lại cái dáng vẻ ngập ngừng, rụt rè của cô bé tỉnh lẻ của mình ngày xưa lên Hà Nội học, nhưng hơn hết mình thấy chúng không bị những trào lưu hot teen, những thứ kệch kỡm của một bộ phận khá đông trong giới học sinh, sinh viên bây giờ chạy theo ảnh hưởng và làm mất đi vẻ trong sáng trong đôi mắt và cử chỉ của chúng.Con cái mình chắc chắn sẽ có một cuộc sống đầy đủ nhưng mình sẽ cố gắng để cho chúng hiểu và trân trọng những gì chúng có, để có thái độ khiêm tốn, có trái tim nhân hậu và cảm thông với những hoàn cảnh khó khăn hơn mình. Sự giàu có về trái tim và nghị lực trong cuộc sống luôn luôn đáng tự hào hơn là sự giàu có về tiền bạc nhưng cái đầu và trái tim thì nhạt thoẹt và rỗng tuếch…
Thực sự câu chuyện này khiến bất cứ ai đọc nó đều cay mũi vì sự vĩ đại của người mẹ và nghị lực, sự quyết tâm phi thường của người con, điều đã giúp anh thành công trên con đường chinh phục giấc mơ của mình.

*****

Mẹ tôi, người mẹ tốt nhất thế gian tên Lý Diệm Hà

Ngày 5/9/1997, ngày tôi rời gia đình đi nhập học ở khoa Toán trường Đại học Bắc Kinh. Ngọn khói bếp dài cất lên từ trên nóc ngôi nhà nông dân cũ nát gia đình tôi. Người mẹ chân thập thễnh của tôi đang nấu mì sợi cho tôi, những sợi mì này có được do mẹ đã đổi năm quả trứng gà cho hàng xóm, chân mẹ bị thương vì mấy hôm trước, để thêm tí tiền cho tôi nhập học, mẹ nhận đẩy một xe chất đầy rau từ thôn ra thị trấn, trên đường bị trật chân.

Bưng bát mì, mắt tôi trào lệ. Buông đũa, tôi quỳ xuống đất, xoa nắn chỗ chân mẹ sưng phồng lên to hơn cả cái bánh bao, tôi chẳng biết nói gì… Nhà tôi vô cùng nghèo khó ở làng Đại Hữu Đới, huyện Vũ Thanh, thành phố Thiên Tân. Khi tôi ra đời, bà nội ngã bệnh ngay trên giường sưởi, tôi bốn tuổi, ông nội lại mắc bệnh hẹp khí quản và bán thân bất toại, các món nợ nần trong nhà lớn dần theo thời gian, năm tháng. Khi bảy tuổi, tôi được đi học, mẹ lại phải đi vay mượn rất nhiều để trang trải học phí cho tôi. Tôi thường đi nhặt những mẩu bút chì đã bị bỏ đi, còn ngắn tũn. Tôi phải dùng dây buộc nó cũng một cái que làm cán để viết. Lại còn dùng một cái dây chun thay tẩy để xoá sạch những cuốn vở bài tập đã viết, rồi viết lại lên đó.Mẹ thương tôi đến mức, cũng có lúc nuốt nước mắt đi vay vài hào bên hàng xóm để mua vở và bút chì cho tôi. Nhưng mẹ luôn vui vẻ vì bất kể bài kiểm tra nhỏ hay kỳ thi lớn, tôi luôn đứng đầu,toán thường được 100/100 điểm.

Được mẹ khích lệ, tôi càng học càng ham và thực sự không hiểu trên cuộc đời này còn gì vui sướng hơn là học. Tôi đã thông thạo cộng trừ nhân chia và phân số, số phần trăm từ trước khi vào tiểu học. Vào tiểu học, tôi bắt đầu tự học chương trình toán lý hoá của bậc trung học phổ thông; Khi lên trung học, thành phố Thiên Tân tổ chức kỳ thi vật lý của bậc trung học, tôi là đứa học trò nông thôn duy nhất của cả năm huyện ngoại thành Thiên Tân được giải, một trong ba người đỗ đầu. Tháng 6 năm đó, tôi được đặc cách vào thẳng trường Trung học số 1 danh tiếng của Thiên Tân.

Tôi vui sướng chạy như bay về nhà. Nhưng thật buồn, khi tôi báo tin vui, nét mặt bố mẹ tôi vẫn không hết những nét khổ đau. Bà nội vừa mất nửa năm, ông nội đang cận kề thế giới bên kia, nhà tôi đã mắc nợ tới hơn mười ngàn Nhân dân tệ. Tôi lặng lẽ quay về bàn học, nước mắt chan hòa suốt cả ngày. Đến tối, tôi nghe thấy nhà ngoài có tiếng cãi cọ. Thì ra mẹ tôi đang định dắt con lừa con của nhà đi bán, cho tôi đi học, nhưng bố tôi không chịu. Ồn ào làm ông nội tôi nghe thấy. Bệnh nặng, trong lúc buồn bã ông đã lìa đời. Sau lễ tang ông nội, gia đình tôi lại mắc thêm vài ngàn tệ nợ nần. Read the rest of this entry »

posted in Discovery, Stories for kids | 0 Comments

26th September 2009

Tottochan- The little girl at the window

–Tetsuko Kuroyanagi–

I am so happy that I have the soft English version of this book. Its one of the most interesting books for children Ive ever read! Children must love this book but for sure adults, especially parents, love it too ’cause it not only tells you how lovely kids are but also teaches you how to give benevolent looks at kids and how to love children tenderly.

I’ll extract some small pieces of the stories to post here so that you will have some ideas about it before accessing to the full PDF version posted at the end of this entry.

—***—

His Bride
Totto-chan was very sad.
She was in third grade now and she liked Tai-chan a lot. He was clever and good at physics. He studied English, and it was he who taught her the English word for fox.
“Totto-chan,” he had Said, “do yoU know what the English word for kitsune is? It’s ‘fox.’ ”
“Fox.”
Totto-chan had luxuriated in the sound of that word all day long. After that, the first thing she always did when she got to the classroom-in-the train was to sharpen all the pencils in Tai-chan’s pencil box as beautifully as she could with her penknife. She didn’t bother about her own, which she just hacked at with her teeth.
In spite of all that, Tai-chan had spoken roughly to her. It happened during lunch break. Totto-chan was sauntering along behind the Assembly Hall in the region of chat notorious cesspool.
“Totto-chan!”
Tai-chan’s voice sounded cross, and she stopped, startled. Pausing for breath, Taichan said, “When I grow up, I’m not going to marry you, no matter how much you ask me to.” So saying, he walked off, his eyes on the ground.
Totto-chan stood dazed, watching until he and his large head disappeared from view. That head full of brains that she admired so much. That head that looked so much bigger than his body the children used to call him “The Improper Fraction.”
Totto-chan put her hands in her pockets and thought. She could not remember doing anything to annoy him. In desperation she talked it over with her classmate Miyochan.
After listening to Totto-chan, Miyo-chan said, maturely, “Why, of course! It’s because you threw Tai-chan out of the ring today at sumo wrestling. It’s not surprising he flew out of the ring the way he did because his head’s so heavy. But he’s still bound to be mad at you.”
Totto-chan regretted it with all her heart. Yes, that was it. What on earth made her beat the boy she liked so much She Sharpened his pencils every day! But it was too late. She could never be his bride now.
“I’m going to go on sharpening his pencils all the same,” Totto-chan decided. “After all, I love him.”

“Look before You Leap!”
On the way home from school, just as she had almost reached home, Totto-chan discovered something enticing by the side of the road. It was a huge pile of sand. How extraordinary to find sand there, so far from the sea! Was she dreaming! Tottochan was thrilled. After a preliminary little hop she ran at great speed toward the pile of sand and leaped onto its summit. But it wasn’t sand after all! Inside, it was a heap of Read the rest of this entry »

posted in Book of the week, Stories, Stories for kids | 0 Comments

28th July 2009

Beauty and the Beast

Nghe giang hồ (báo mạng) đồn là Valentine năm sau sẽ có bản 3D của phim này. Hay quá, nhất định mình phải xem mới được. Một trong những phim hoạt hình làm mình dán mắt vào TV khi còn bé xíu. Tất nhiên là bây giờ vẫn thích :D :P.

posted in Movies- Serials, Stories for kids | 0 Comments

28th July 2009

Cái tết của mèo con- Nguyễn Đình Thi

Mình thích chuyện này lắm nhá. Hồi mình học lớp lớp 5, lớp 6 gì đó, không nhớ là bố mẹ mua cho hay ai mua cho mà mình có cuốn truyện này, bé bằng bàn tay, có vẽ cả vài hình minh hoạ. Mình nhớ nhất là hình minh hoạ chị chổi màu vàng trông rõ là đanh đá. Mình đã đọc cuốn truyện này say mê, thích thú và đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần. Đến lớp 6 thì được học truyện này trong sách giáo khoa nữa. Cách mô tả và ngôn ngữ diễn đạt rất ngây thơ, đáng yêu, đúng theo cách nhìn của trẻ con. Đến bây giờ mình vẫn rất thích :D. Bỏ vào đây cho những ai yêu thích truyện thiếu nhi cùng đọc nhé :-)
—————

kitty-1.gif

Bà đi chợ về, vào đến sân nhà, bà gọi to:

- Bống ơ… ơi! Cái Bống đâu rồi!

Bống đang chơi với các bạn bên hàng xóm, nghe tiếng bà gọi, nó ù té chạy về nhà:

- Bà ơi, bà mua quà gì cho cháu đấy?

- Mày hư lắm, chẳng trông nhà cho bà để gà nó vào bới tung cả bếp. Bà giận bà chẳng cho quà đâu.

Bống nhìn cái thúng đậy vỉ buồm. Chắc là trong ấy có cái bánh đa đường… Bỗng cái vỉ buồm động đậy. Ngheo… Bống mở tròn mắt… Ngheo…

A! Con mèo, con mèo! Bà ơi, bà cho cháu nhá!

Trong thúng, hai con mắt xanh sợ hãi, nhìn lên hấp háy. Chú mèo trắng nằm cuộn tròn kêu: “Ngheo, ngheo!”

- Nào, Miu ra với chị nào!

Bà cười bảo:

- Con đem nó vào bếp, buộc vào cái kiềng gãy, vài hôm cho nó quen đi. Con khéo chăm cho nó chóng lớn để nó bắt chuột. Nhà dạo này lắm chuột quá

Chú mèo con chẳng chịu ăn gì cả. Thấy sợi dây buộc vướng chân, mèo con chạy lồng ra lại bị giật lại bị giật lại: “Ngheo, ngheo, sao tôi lại không chạy được thế này!” Read the rest of this entry »

posted in Stories, Stories for kids | 0 Comments

15th December 2008

Bambi I n II

I (1942)

Read the rest of this entry »

posted in All posts in English, Movies- Serials, Stories for kids | 0 Comments

7th March 2008

Tốt tô chan, Cô bé bên cửa sổ- Phần 2

Tác giả: Tetsuko KuroyanagiNgười đọc: Dương Liễu

posted in Audio, Audio books, Stories for kids | 0 Comments

7th March 2008

Tốt tô chan, Cô bé bên cửa sổ- Tetsuko Kuroyanagi- Phần 1

Rất ngộ nghĩnh và đáng yêu!

Nhà văn đã viết câu chuyện với cái nhìn thật âu yếm với trẻ con vì thế mà những nhân vật người lớn cũng rộng lượng, hồn hậu, đầy yêu thương. Đây là một câu chuyện thiếu nhi thật trong sáng và ấm áp. Tôi tin là không chỉ trẻ em thích đọc cuốn sách này mà cả những ông bố, bà mẹ và các thầy cô giáo cũng sẽ tìm được rất nhiều điều bổ ích trong cuốn sách. Có những cách dạy trẻ trở thành những con người tự giác, có trách nhiệm với hànhđộng của mình và với người khác mà không cần phải dùng đến hình phạt, mắng mỏ mà chỉ cần sự tôn trọng, sự thấu hiểu, cách cư xử tế nhị, dịu dàng và nhân ái. Đó là một trong những điều mà Tetsuko muốn nhắn nhủ trong cuốn sách này.

Tác giả: Tetsuko KuroyanagiNgười đọc: Dương Liễu

posted in Audio books, Stories for kids | 0 Comments

23rd February 2008

Hoàng tử bé- Antoine De Saint - Exupéry

Tác giả: Antoine De Saint - ExupéryNgười đọc: Nam Trung - Ái Hòa

posted in Audio books, Stories for kids | 0 Comments

  • Thuy's photos

  • www.flickr.com
  • Archives

  •  

  • September 2010
    M T W T F S S
    « Aug    
     12345
    6789101112
    13141516171819
    20212223242526
    27282930