Mình là người hiểu rất rõ áp lực của cái sự học hành nên chắc chắn không bao giờ mình đặt áp lực lên con cái nhưng những câu chuyện thế này vẫn luôn luôn cần phải đọc cho trẻ con để chúng hiểu về giá trị cuộc sống và thấy yêu quý, trân trọng hơn những gì mình có và có thêm nghị lực vươn tới những ước mơ của mình. Đúng là trong gian khổ thì người ta sẽ có nhiều động lực và sức mạnh để khẳng định mình hơn. Mình luôn thấy quý trọng và rất có cảm tình với những em bé nhà nghèo mà học giỏi. Mỗi lần đi chợ nhìn thấy mấy cậu bé, cô bé sinh viên mặc những bộ quần áo giản dị, dựng cái xe đạp (chắc là vừa đạp từ trường về) xuống hỏi chị bán hàng giá những mớ rau bằng giọng lễ phép là mình lại thấy xúc động và luôn muốn mỉm cười với chúng. Mình thấy lại cái dáng vẻ ngập ngừng, rụt rè của cô bé tỉnh lẻ của mình ngày xưa lên Hà Nội học, nhưng hơn hết mình thấy chúng không bị những trào lưu hot teen, những thứ kệch kỡm của một bộ phận khá đông trong giới học sinh, sinh viên bây giờ chạy theo ảnh hưởng và làm mất đi vẻ trong sáng trong đôi mắt và cử chỉ của chúng.Con cái mình chắc chắn sẽ có một cuộc sống đầy đủ nhưng mình sẽ cố gắng để cho chúng hiểu và trân trọng những gì chúng có, để có thái độ khiêm tốn, có trái tim nhân hậu và cảm thông với những hoàn cảnh khó khăn hơn mình. Sự giàu có về trái tim và nghị lực trong cuộc sống luôn luôn đáng tự hào hơn là sự giàu có về tiền bạc nhưng cái đầu và trái tim thì nhạt thoẹt và rỗng tuếch…
Thực sự câu chuyện này khiến bất cứ ai đọc nó đều cay mũi vì sự vĩ đại của người mẹ và nghị lực, sự quyết tâm phi thường của người con, điều đã giúp anh thành công trên con đường chinh phục giấc mơ của mình.
*****
Mẹ tôi, người mẹ tốt nhất thế gian tên Lý Diệm Hà
Ngày 5/9/1997, ngày tôi rời gia đình đi nhập học ở khoa Toán trường Đại học Bắc Kinh. Ngọn khói bếp dài cất lên từ trên nóc ngôi nhà nông dân cũ nát gia đình tôi. Người mẹ chân thập thễnh của tôi đang nấu mì sợi cho tôi, những sợi mì này có được do mẹ đã đổi năm quả trứng gà cho hàng xóm, chân mẹ bị thương vì mấy hôm trước, để thêm tí tiền cho tôi nhập học, mẹ nhận đẩy một xe chất đầy rau từ thôn ra thị trấn, trên đường bị trật chân.
Bưng bát mì, mắt tôi trào lệ. Buông đũa, tôi quỳ xuống đất, xoa nắn chỗ chân mẹ sưng phồng lên to hơn cả cái bánh bao, tôi chẳng biết nói gì… Nhà tôi vô cùng nghèo khó ở làng Đại Hữu Đới, huyện Vũ Thanh, thành phố Thiên Tân. Khi tôi ra đời, bà nội ngã bệnh ngay trên giường sưởi, tôi bốn tuổi, ông nội lại mắc bệnh hẹp khí quản và bán thân bất toại, các món nợ nần trong nhà lớn dần theo thời gian, năm tháng. Khi bảy tuổi, tôi được đi học, mẹ lại phải đi vay mượn rất nhiều để trang trải học phí cho tôi. Tôi thường đi nhặt những mẩu bút chì đã bị bỏ đi, còn ngắn tũn. Tôi phải dùng dây buộc nó cũng một cái que làm cán để viết. Lại còn dùng một cái dây chun thay tẩy để xoá sạch những cuốn vở bài tập đã viết, rồi viết lại lên đó.Mẹ thương tôi đến mức, cũng có lúc nuốt nước mắt đi vay vài hào bên hàng xóm để mua vở và bút chì cho tôi. Nhưng mẹ luôn vui vẻ vì bất kể bài kiểm tra nhỏ hay kỳ thi lớn, tôi luôn đứng đầu,toán thường được 100/100 điểm.
Được mẹ khích lệ, tôi càng học càng ham và thực sự không hiểu trên cuộc đời này còn gì vui sướng hơn là học. Tôi đã thông thạo cộng trừ nhân chia và phân số, số phần trăm từ trước khi vào tiểu học. Vào tiểu học, tôi bắt đầu tự học chương trình toán lý hoá của bậc trung học phổ thông; Khi lên trung học, thành phố Thiên Tân tổ chức kỳ thi vật lý của bậc trung học, tôi là đứa học trò nông thôn duy nhất của cả năm huyện ngoại thành Thiên Tân được giải, một trong ba người đỗ đầu. Tháng 6 năm đó, tôi được đặc cách vào thẳng trường Trung học số 1 danh tiếng của Thiên Tân.
Tôi vui sướng chạy như bay về nhà. Nhưng thật buồn, khi tôi báo tin vui, nét mặt bố mẹ tôi vẫn không hết những nét khổ đau. Bà nội vừa mất nửa năm, ông nội đang cận kề thế giới bên kia, nhà tôi đã mắc nợ tới hơn mười ngàn Nhân dân tệ. Tôi lặng lẽ quay về bàn học, nước mắt chan hòa suốt cả ngày. Đến tối, tôi nghe thấy nhà ngoài có tiếng cãi cọ. Thì ra mẹ tôi đang định dắt con lừa con của nhà đi bán, cho tôi đi học, nhưng bố tôi không chịu. Ồn ào làm ông nội tôi nghe thấy. Bệnh nặng, trong lúc buồn bã ông đã lìa đời. Sau lễ tang ông nội, gia đình tôi lại mắc thêm vài ngàn tệ nợ nần. Read the rest of this entry »