Happy Medicine

Tottochan- The little girl at the window

26th September 2009

Tottochan- The little girl at the window

–Tetsuko Kuroyanagi–

I am so happy that I have the soft English version of this book. Its one of the most interesting books for children Ive ever read! Children must love this book but for sure adults, especially parents, love it too ’cause it not only tells you how lovely kids are but also teaches you how to give benevolent looks at kids and how to love children tenderly.

I’ll extract some small pieces of the stories to post here so that you will have some ideas about it before accessing to the full PDF version posted at the end of this entry.

—***—

His Bride
Totto-chan was very sad.
She was in third grade now and she liked Tai-chan a lot. He was clever and good at physics. He studied English, and it was he who taught her the English word for fox.
“Totto-chan,” he had Said, “do yoU know what the English word for kitsune is? It’s ‘fox.’ ”
“Fox.”
Totto-chan had luxuriated in the sound of that word all day long. After that, the first thing she always did when she got to the classroom-in-the train was to sharpen all the pencils in Tai-chan’s pencil box as beautifully as she could with her penknife. She didn’t bother about her own, which she just hacked at with her teeth.
In spite of all that, Tai-chan had spoken roughly to her. It happened during lunch break. Totto-chan was sauntering along behind the Assembly Hall in the region of chat notorious cesspool.
“Totto-chan!”
Tai-chan’s voice sounded cross, and she stopped, startled. Pausing for breath, Taichan said, “When I grow up, I’m not going to marry you, no matter how much you ask me to.” So saying, he walked off, his eyes on the ground.
Totto-chan stood dazed, watching until he and his large head disappeared from view. That head full of brains that she admired so much. That head that looked so much bigger than his body the children used to call him “The Improper Fraction.”
Totto-chan put her hands in her pockets and thought. She could not remember doing anything to annoy him. In desperation she talked it over with her classmate Miyochan.
After listening to Totto-chan, Miyo-chan said, maturely, “Why, of course! It’s because you threw Tai-chan out of the ring today at sumo wrestling. It’s not surprising he flew out of the ring the way he did because his head’s so heavy. But he’s still bound to be mad at you.”
Totto-chan regretted it with all her heart. Yes, that was it. What on earth made her beat the boy she liked so much She Sharpened his pencils every day! But it was too late. She could never be his bride now.
“I’m going to go on sharpening his pencils all the same,” Totto-chan decided. “After all, I love him.”

“Look before You Leap!”
On the way home from school, just as she had almost reached home, Totto-chan discovered something enticing by the side of the road. It was a huge pile of sand. How extraordinary to find sand there, so far from the sea! Was she dreaming! Tottochan was thrilled. After a preliminary little hop she ran at great speed toward the pile of sand and leaped onto its summit. But it wasn’t sand after all! Inside, it was a heap of Read the rest of this entry »

posted in Book of the week, Stories, Stories for kids | 0 Comments

28th July 2009

Cái tết của mèo con- Nguyễn Đình Thi

Mình thích chuyện này lắm nhá. Hồi mình học lớp lớp 5, lớp 6 gì đó, không nhớ là bố mẹ mua cho hay ai mua cho mà mình có cuốn truyện này, bé bằng bàn tay, có vẽ cả vài hình minh hoạ. Mình nhớ nhất là hình minh hoạ chị chổi màu vàng trông rõ là đanh đá. Mình đã đọc cuốn truyện này say mê, thích thú và đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần. Đến lớp 6 thì được học truyện này trong sách giáo khoa nữa. Cách mô tả và ngôn ngữ diễn đạt rất ngây thơ, đáng yêu, đúng theo cách nhìn của trẻ con. Đến bây giờ mình vẫn rất thích :D. Bỏ vào đây cho những ai yêu thích truyện thiếu nhi cùng đọc nhé :-)
—————

kitty-1.gif

Bà đi chợ về, vào đến sân nhà, bà gọi to:

- Bống ơ… ơi! Cái Bống đâu rồi!

Bống đang chơi với các bạn bên hàng xóm, nghe tiếng bà gọi, nó ù té chạy về nhà:

- Bà ơi, bà mua quà gì cho cháu đấy?

- Mày hư lắm, chẳng trông nhà cho bà để gà nó vào bới tung cả bếp. Bà giận bà chẳng cho quà đâu.

Bống nhìn cái thúng đậy vỉ buồm. Chắc là trong ấy có cái bánh đa đường… Bỗng cái vỉ buồm động đậy. Ngheo… Bống mở tròn mắt… Ngheo…

A! Con mèo, con mèo! Bà ơi, bà cho cháu nhá!

Trong thúng, hai con mắt xanh sợ hãi, nhìn lên hấp háy. Chú mèo trắng nằm cuộn tròn kêu: “Ngheo, ngheo!”

- Nào, Miu ra với chị nào!

Bà cười bảo:

- Con đem nó vào bếp, buộc vào cái kiềng gãy, vài hôm cho nó quen đi. Con khéo chăm cho nó chóng lớn để nó bắt chuột. Nhà dạo này lắm chuột quá

Chú mèo con chẳng chịu ăn gì cả. Thấy sợi dây buộc vướng chân, mèo con chạy lồng ra lại bị giật lại bị giật lại: “Ngheo, ngheo, sao tôi lại không chạy được thế này!” Read the rest of this entry »

posted in Stories, Stories for kids | 0 Comments

25th March 2009

Bảy nụ hôn dài

–Khiết Lam–

roses_thru_fence.jpg

Lam nhận được thư Khương một sáng mùa thu trong vắt. Hòm thư trước cửa còn lấm tấm những hạt sương từ đêm trước, tiếng chìa khoá tra vào ổ bật tanh tách như tiếng reo vui của lá và gió. Lam mỉm cười, vào mùa thu, ngay cả những vật dường như vô tri nhất cũng trở nên dịu dàng đến lạ.Thư Khương viết ngắn. Anh nói vừa tìm được công việc mới, dặn dò Lam nhớ ăn ngủ đúng giờ. Cuối thư, như thường lệ, là bảy ngôi sao vẽ tay nguệch ngoạc. Lam thấy có vị ngọt phảng phất ở khóe môi. Bảy ngôi sao là bảy nụ hôn của Khương gửi đến cô. Lam thích số “7″, Khương biết như thế. Và từ khi họ không còn được chở nhau qua những con phố dài để vùi mặt vào tóc nhau, lấy trộm từ gió một cái hôn hiền lành thì những ngôi sao ấy bắt đầu thay Khương mang đến vị ngọt trên môi Lam.

Đó là lá thư cuối cùng của Khương.

Anh mất hai ngày sau đó, với lí do cũng bình thường như lí do cho muôn ngàn cái chết khác: tai nạn giao thông.

Đó là lúc mùa thu đang vào độ đẹp nhất.

Mọi người muốn giấu Lam, nhưng giấu làm sao được. Che giấu cái chết có vẻ khó khăn hơn sự sống. Lam dễ dàng nhận ra sự thiếu vắng của Khương, cho dù đôi lúc cô dường như quên mất sự có mặt của anh.

Lam bay về vừa kịp ngày đưa anh ra nghĩa trang. Không có nước mắt. Không có sự cứng rắn gượng gạo. Chỉ có Lam-không-Khương, nghĩa là không có bảy nụ hôn dài mang ánh sáng của sao trời, không có những ngày trời âm u Lam nằm tựa đầu lên vai Khương lắng nghe tiếng nhịp tim anh rất gần, không có mái tóc phảng phất mùi bụi đường, không có những giấc ngủ vùi trong căn phòng thiếu ánh sáng thừa tình yêu. Read the rest of this entry »

posted in Stories | 0 Comments

26th June 2008

Dưới bóng hoàng lan

-Thạch Lam-

Thanh lách cánh cửa gỗ để khép, nhẹ nhàng bước vào. Chàng thấy mát hẳn cả người; trên con đường lát gạch bát tràng rêu phủ, những vòng ánh sáng lọt qua vòm cây xuống nhẩy múa theo chiều gió. Một mùi lá tươi non phảng phất trong không khí. Thanh rút khăn lau mồ hôi trên trán - bên ngoài trời nắng gắt - rồi thong thả đi bên bức tường hoa thấp chạy thẳng đến đầu nhà. Yên tĩnh quá, không một tiếng động nhỏ trong căn vườn, tựa như bao nhiêu sự ồn ào ở ngoài kia đều ngừng lại trên bậc cửa.

Thanh bước lên thềm, đặt vali trên chiếc trường kỷ, rồi ngó đầu nhìn vào trong nhà: bóng tối dịu và man mát loáng qua những màu sắc rực rỡ chàng đem ở ngoài trời vào; Thanh chưa nhìn rõ thấy gì cả; một lát, quen bóng tối, chàng mới nhận thấy cảnh tượng gian nhà cũ không có gì thay đổi, cũng y nguyên như ngày chàng đi xưa. Sự yên lặng trầm tịch đến nỗi Thanh trở nên nghẹn họng; mãi mãi chàng mới cất được tiếng lên gọi khẽ:

- Bà ơi! Read the rest of this entry »

posted in Stories | 0 Comments

10th May 2008

Hãy buộc một dải ruy băng vàng lên cây sồi già…

yellowribboncoverart320.jpg

-Phan Việt-

Đêm trước hôm rời Hà Nội sang Mỹ học chưa biết bao giờ trở lại, cô không sao ngủ được. Bố mẹ giục cô đi ngủ sớm để giữ sức khoẻ cho chuyến bay dài vượt đại dương sang bên kia bán cầu. Cô tắt điện để chiều lòng bố mẹ, tắt cả cái đèn ngủ nhỏ mà hàng đêm cô vẫn giữ sáng; rồi nằm trong bóng tối nghe nhạc từ một cái cassette cũ. Có hai bài hát cô mở đi mở lại trong một băng nhạc Folk - Country của Mỹ. Một là bài I am leaving on a jet plane (Anh sẽ ra đi trên một chuyến bay) của John Denver; một là bài Tie a yellow ribbon round the ole oak tree (Buộc một dải ruy-băng quanh cây sồi) do Tony Orlando hát. Bài thứ nhất làm cô nghĩ đến phim Amageddon, một phim khá hiện đại, nên cô không thích lắm. Bài thứ hai làm cho cô thấy đau thắt trong lòng. Lời của nó thế này:

Em yêu ơi, hãy buộc một dải ruy băng vàng lên cây sồi già duy nhất

Cây sồi đã ở đó lâu rồi. Còn em có yêu anh nữa không?

Nếu không có dải ruy băng ấy, anh sẽ tiếp tục đi và sẽ cố quên những gì chúng ta đã có vì anh là người có lỗi

Em yêu ơi, anh sẽ đi nếu không nhìn thấy dải ruy băng vàng.

Bác tài ơi, làm ơn nhìn hộ tôi

Vì tôi không có can đảm nhìn cây sồi già duy nhất ấy

Tôi là một kẻ tội nhân, và chỉ có tình yêu của cô ấy mới đem đến tha thứ

Và cô ấy sẽ tha thứ nếu cô ấy buộc lên cây sồi già một dải ruy băng” Read the rest of this entry »

posted in Stories | 1 Comment

9th April 2008

Ba mối tình đầu của tôi

childrenkissing.gif

-Đàm Huy Đông-

Ngày xưa mình thích đọc truyện anh này nhất. Đọc văn của anh chàng này bao giờ cũng cứ phải cười ngặt nghẽo bởi lối viết truyện dí dỏm, thông minh, xúc tích như kiểu một chàng chuyên toán viết văn. Cứ tưởng là hời hợt, bông đùa thế thôi nhưng cuối cùng luôn có cái gì làm người ta phải man mác, vấn vương. Dấu lặng luôn luôn đọng lại ở những câu cuối :-)

*****

Tôi bị Thần Tình điểm danh từ năm lên bốn tuổi, lúc đang học mẫu giáo nhỡ ở trường Mầm non. Ngày bé, tôi khá nhanh nhẹn, xinh xẻo và sạch sẽ, nói tóm lại là trông tôi có vẻ sáng bóng hơn lũ bạn, điều đó dễ hiểu thôi vì mẹ tôi là giáo viên mà lỵ. Tôi nhớ như in rằng, ngày ấy, tôi được cô giáo chọn làm tổ trưởng tổ Gà Con. Tổ trưởng nghĩa là oai lắm, được đứng đầu hàng, được khám tay các bạn xem có vệ sinh và được cầm cờ thi đua cho tổ. Mỗi lần chơi trò đoàn tàu hỏa lại được làm đầu tàu, tay xoay tròn như người ta cuộn dây, miệng kêu tu tu, xình xịch, oai đáo để. Read the rest of this entry »

posted in Báo Hoa của ngày xưa, Stories | 1 Comment

3rd April 2008

Chén trà trong sương sớm

tra-to-copy.jpg

Trích tập truyện “Vang bóng một thời”

-Nguyễn Tuân-

Trời rét như cắt. Không kể tiểu hàn, không kể cả đến đại hàn, buổi sớm mùa đông nào, cụ Ấm cũng dậy từ lúc còn tối đất. Từ trên bàn thờ đức Thánh Quan, cụ nhắc cây đèn để xuống. Ðược khêu hai tim bấc nữa, cây đèn dầu sở phô thêm màu xanh lá mạ phủ trên chất sứ Bát Tràng.

La liệt trên chiếu cói cạp điều đã sờn cạnh, cụ Ấm đã bày lên đấy khay trà, ống nhổ, ấm đồng và hỏa lò đất. Cái điếu bát vẽ Mai Hạc kêu vang lên một hồi rất dòn, rất đều. Khói thuốc lào đặc sánh lại bao chùm lấy ánh sáng yếu ớtcủa một ngọn đèn dầu. Rồi làn khói loãng dần biến ra màu nhờ nhờ như làn hơi nước sủi. Sau màn khói, ẩn hiện một ông già chống nạnh bên gối xếp, cặp mắt lim dim như một nhà sư nhập định. Vẻ nghiêm trang lặng thinh của ông già muốn làm ngừng cả áng khói trắng hiếu động đang trôi trong không khí gian nhà gạch. Ba gian nhà, chỉ có một người thức.

Trong cảnh trời đất lờ mờ chưa đủ phân rõ phần đêm và phần ngày, ông cụ Ấm có cả phong thái một triết nhân ngồi rình bước đi của thời gian.

Ðêm đông dài không cùng. Nó mênh mông và tự hết rất chậm chạp.

Read the rest of this entry »

posted in Stories | 0 Comments

3rd April 2008

Tiền và Thần tình yêu

lovemoney.jpg

 

 

Truyện ngắn - O. Henry

*****

Nghe có tiếng xe hơi đậu, ông Anthony Rockwall - nhà công nghiệp, chủ hãng xà phòng Eureka nay đã nghỉ hưu - ngẩng lên, nhìn qua cửa sổ phòng đọc sách. Thấy người hàng xóm ở kế bên phải - lão quí tộc G.Van Schuylight Suffolk Jones - bước xuống xe, ông bắt tức cười. Như thường lệ, vừa chạm mặt pho tượng Ý thời Phục hưng đặt trước tiền sảnh dinh cơ của ông, lão quí tộc lại nhăn tít cái mũi khoằm khoặm lại.

Cựu hoàng xà phòng lắc đầu: ”Khó chịu với cái bức tượng cổ ấy làm gì cơ chứ ; phải lão đừng để ý, ta đã tặng nó cho viện bảo tàng rồi…Hè tới đây, ta sẽ cho sơn lại ngôi nhà này, không biết lúc ấy cái mũi vẹt của lão còn chun tới đâu nữa!”.

Vươn vai đứng dậy bước ra cửa phòng, với cái giọng rền vang như chuông vỡ, ông gọi to: ”Mike!”; và khi nghe có tiếng đáp, ông bảo: “Nói với con trai ta, có đi đâu thì cũng phải vào đây một lúc đã, nhé!”. Read the rest of this entry »

posted in Stories | 1 Comment

25th March 2008

Văn học Việt- phân loại theo thể loại

Thơ

Truyện

Tiểu thuyết

posted in Stories | 0 Comments

19th March 2008

Thương nhớ Hoàng Lan

-Trần Thùy Mai-

Tôi sinh ra dưới một mái chùa. Nghe kể rằng sư phụ tôi khi ấy còn trẻ, một hôm đi ngang bỗng động tâm hỏi: “Mô Phật, sao sau chùa lại phơi tã lót?” Nghe chuyện đời cha tôi, thầy bảo: “Hãy nhớ ngày này. Nếu có cơ duyên, mười năm sau ta sẽ trở lại”. Trở về thầy bỏ tăng viện, lên một ngọn núi hẻo lánh trong rú xa, dựng mấy nếp nhà cổ. Từ ấy, thầy ẩn tu, hiếm khi xuống núi.

Read the rest of this entry »

posted in Stories | 1 Comment

18th March 2008

Jesus có giống Judas?

da-vinci-last-supper-copy.JPG

“The last supper”- Leonardo Da Vinci

Photo source

“Bữa tối cuối cùng” là một trong những bức họa nổi tiếng nhất của Da Vinci. Ông đã vẽ bức bích hoạ có kích thước 460×880 cm này trên tường phòng ăn của nhà tu kín Santa Maria delle Grazie tại Milan trong suốt 4 năm. Khi vẽ bức tranh, ông đã gặp khó khăn trong việc tìm kiếm các nhân vật làm mẫu. Read the rest of this entry »

posted in Discovery, Stories | 0 Comments

14th March 2008

Khói khuynh diệp


-Đông Vy-

Lam đứng trên lầu ba, trước phòng máy vi tính của trường. Cô thích đứng ở đây, giữa lồng lộng gió, và chỉ cần với tay ra một chút, Lam đã có thể hái vài chiếc lá khuynh diệp tươi, vò vò rồi đưa lên mũi để nghe một mùi thơm thanh thanh, tinh khiết thoang thoảng lan nhẹ ra, bám vào trên tóc. Mười năm rồi còn gì. Sau khi tốt nghiệp sư phạm, Lam cũng đã mất mấy năm lăng quăng ở thành phố, dạy tin học tại một trung tâm, cho đến khi mẹ viết thư vào: ”Về đi con, trường cấp hai của mình vừa có một phòng máy vi tính, khang trang lắm. Lương có thể không cao nhưng dù sao cũng ở quê nhà, dù sao cũng thân con gái.” Thế là Lam về, không cần phải xin xỏ nhiều để trở về trường cũ, ngôi trường đang thiếu giáo viên cho môn tin học.

Read the rest of this entry »

posted in Báo Hoa của ngày xưa, Stories, Works of literature | 0 Comments

13th March 2008

THƯƠNG NHỚ ĐỒNG QUÊ

 img_2177.jpg

Photo: Thủy

-Nguyễn Huy Thiệp-

*****

Tôi là Nhâm. Tôi sinh ở làng quê, lớn lên ở làng quê. Đi trên đường Năm nhìn về làng tôi chỉ thấy một vệt xanh nhô trên đồng vàng. Xa mờ là vòng cung Đông Sơn, trông thì gần nhưng từ làng tôi lên đấy phải năm mươi cây số. Làng tôi gần biển, mùa hè vẫn có gió biển thổi về.

Tháng Năm âm lịch là mùa gặt. Mẹ tôi, chị Ngữ, chú Phụng với tôi ra đồng từ mờ sáng. Ba người gặt, còn tôi gánh lúa.

Tôi gánh lúa về nhà, đi men theo đường mương. Nắng gắt lắm, ngoài trời có lẽ phải bốn mươi độ. Bùn non bên vệ mương nứt nẻ, bong cong lên như bánh đa.

Read the rest of this entry »

posted in Stories, Works of literature | 0 Comments

2nd March 2008

The reason I love you

- I can’t understand why you love me? Can you tell me why?- asked Becky

- Why did you ask me that question? How could I answer!- said Paul.

- If you can’t answer my question, it means you don’t love me.

- You cannot think that way- But my friend’s boyfriend always tells her why he loves her…. Read the rest of this entry »

posted in All posts in English, Stories | 0 Comments

28th February 2008

Không khóc ở California

-Nguyễn Huy Thiệp-

Anh cố hình dung ra cuộc sống của cô ở đấy. Thành phố. Những dãy nhà. Đường phố xe đi như mắc cửi. Trời xanh. Một cụm mây biếc mắc lại trên cây cối. Chiếc cầu treo nổi tiếng thế giới.

“Tự tử trên cầu này - cô nói - vèo một cái, bảo đảm chết 100%”. Anh cười, lòng nhói lên cảm giác xót xa. Con người ở đâu cũng phải giáp mặt với cái chết.

Em lúc nào cũng chờ đợi anh. Tình yêu là chờ đợi bứt rứt, hồi hộp, say mê. Khi gặp anh…anh à, anh ơi…là em đã chờ đợi, trong sự lười biếng, khoái trá và hạnh phúc. Anh không hiểu gì cả… anh à, anh ơi…anh là thằng ngốc 100%. Read the rest of this entry »

posted in Stories, Works of literature | 0 Comments

  • Thuy's photos

  • www.flickr.com
  • Archives

  •  

  • September 2010
    M T W T F S S
    « Aug    
     12345
    6789101112
    13141516171819
    20212223242526
    27282930