(Tặng những ai chỉ duy nhất một tình yêu : Bóng đá)
Yêu bóng đá không cần phải nói
Nên chẳng run run lúc tỏ tình
Cứ thoải mái, tha hồ hò hét
Cứ tự tin và cứ hết mình
Yêu bóng đá không sợ nghe từ chối
Mà chỉ lo không còn sức để yêu
Yêu bóng đá không cần khư khư giữ
Càng lắm kẻ yêu, càng thấy vui nhiều Read the rest of this entry »
Thực ra thì không đồng ý hoàn toàn với những nhận định của Lê Hoàng nhưng vẫn đưa vào đây để mọi người tham khảo. Xưa nay, tiểu thuyết Quỳnh Dao cũng như phim Hàn, chả ai bảo là “sang” cả :D, nhưng nó vẫn thu hút được người xem, người đọc vì nó đánh vào cái góc dễ-bị-thương, ủy mị, sến mà mỗi người ai cũng có, ai cũng thấy cần phải phơi nó ra ít nhất một lần, dù ít hay nhiều. Hơn nữa, hầu hết các sản phẩm không được cho là “sang” này thực ra lại thể hiện những khao khát rất người, không chút cao ngạo. Nó không lòng vòng mà đi thẳng như một đường kẻ chỉ vào thế giới nội tâm của người đọc. Vì thế mà nó dễ tiếp cận và dễ lấy cảm xúc của người đọc. Tất nhiên vì thế mà nó cũng dễ đi ra khỏi tâm can người đọc bằng chính đường kẻ chỉ thẳng đó :D. Cái gì nó cũng có hai mặt mà :). Tuy nhiên, “Phải lấy người như anh” hay phát ngôn của tác giả tiểu thuyết này đã bị Lê Hoàng đề cao, hoặc mổ xẻ quá. Có lẽ khi phát ngôn những điều đó Thu Trang không hề nghĩ sâu đến thế. Những phát ngôn của cô có lẽ chỉ đơn giản xuất phát từ sở thích văn QD từ trước khi cô cầm bút viết tiểu thuyết, và có lẽ cô cũng không có ý đếm xỉa đến văn “sang” hay văn “không sang”. Nhưng chắc Trang sẽ nghĩ lại khi đọc bài này của Lê Hoàng đấy nhỉ :).
Dù sao thì với mình, thứ văn chương hay nhất, gây ấn tượng nhất vẫn phải là văn chương mang dấu ấn cá nhân của người viết, khiến cho câu chữ vì thế mà cũng tự nhiên, độc đáo như chính người viết ra nó. Mỗi con người vốn dĩ là một bản thể duy nhất. Không ai nên tự huyễn hoặc mình hay biến mình thành một bản sao (phong cách) của người khác.
“Mau lên! Trời ơi làm gì chậm rù như bà già vậy, tàu chạy bây giờ!”. Hải đâm sầm vào những hành khách cuối cùng đang cố leo lên tàu, Hân ôm ba-lô lúp xúp đuổi theo.
Khi cả hai kịp té nhào vào toa tàu và cánh cửa tự động vừa khép lại, Hải ôm chầm lấy Hân vui mừng reo lên: “Kịp rồi! Hú hồn!”. Cô đang còn thở dốc, lồm cồm bò dậy lảo đảo tìm chỗ ngồi. “Đừng có lợi dụng “dê” người ta! Toa bao nhiêu? Ghế số mấy?”. Hải liếc xéo bạn đồng hành, làu bàu: “Làm như ngon lắm! Xí, gái già!”.
Hân nửa nằm nửa ngồi thiêm thiếp dựa đầu vào vai Hải gà gật. Cô mệt quá sức sau mấy ngày hội thảo liên miên, mất ngủ do lệch múi giờ, lại còn cái lạnh cắt da của một mùa đông như muốn ăn tươi nuốt sống người ta nữa. Hải đang chăm chú đọc sách, loại tiểu thuyết giải trí rẻ tiền đọc trên tàu xe. Anh thỉnh thoảng bật lên cười hích hích làm vai rung lên, mái đầu Hân rung theo lóc xóc: “Yên coi! - Hân bực - Đã khó ngủ rồi còn quậy nữa!”. Hải bỏ sách xuống liếc nhìn vẻ mệt mỏi của cô ngao ngán ra mặt: “Một thời oanh liệt nay còn đâu? Sao già khụ đến nông nỗi này!”. Hân có vẻ ngượng. Cô ngồi thẳng người lên sửa lại tóc tai và áo xống.
Được vài phút cô chịu hết xiết đành dựa đầu vào thành ghế tiếp tục gà gật. Hải thấy khuôn mặt trẻ thơ của Hân tuy già dặn hơn nhưng vẫn còn nét phụng phịu thuở nào. Cái thuở hai đứa Việt Nam lúp xúp vác cái ba-lô to kềnh sau lưng bước chân vào giảng đường Đại học Cologne ở Đức. Mang tiếng học thạc sĩ mà cả hai trông như con nít chưa qua tuổi vị thành niên. Read the rest of this entry »
Ba tôi là một người đẹp trai và rất có duyên. Ông có một vẻ khôi hài tưởng như hời hợt nhưng nếu hiểu ông thật nhiều, người đối diện sẽ nhận ra sự sâu sắc trong mỗi câu đùa bỡn đó. Ba tôi rất đào hoa. Nếu trong đời tôi mà gặp được một người như ông, tôi sẽ yêu ngay không do dự. Nhưng ba khá khó hiểu và hay làm tôi sợ mỗi khi ông buồn vì bị mẹ chì chiết. Ba tôi đạo công giáo, ngày xưa khi lấy ba tôi mẹ cũng phải theo đạo, nhưng sau đám cưới không bao lâu bà không thèm đi nhà thờ nữa. Còn ba, thỉnh thoảng tôi thấy ông trở về từ nhà thờ vào sáng chủ nhật, mắt buồn vô hồn ngân ngấn nước. Ba nói ông vừa xưng tội. Tôi chưa thấy ba có lỗi với ai, ngay cả một con côn trùng nhỏ nhoi ông cũng không nỡ giết. Ông tốt bụng đến mức hay bị lợi dụng. Vậy tại sao ông cứ hay xưng tội. Hay là ông có lỗi với mẹ vì chỉ có mẹ là không bao giờ hài lòng với ông?
Mẹ không xứng với ba nếu xét về ngoại hình. Mẹ không xấu, thậm chí nếu nhìn kỹ sẽ thấy mẹ rất có nét. Nhưng có thể vì lúc nào mẹ cũng cau có còn ba thì tươi cười nên trông mẹ rất khó coi bên cạnh ba. Mẹ hay nói “Tao đã từng yêu ổng!” nhưng ba thì chưa bao giờ nói gì về tình yêu của hai người. Tuy đào hoa nhưng chưa bao giờ ba phản bội mẹ. Năm tôi 19 tuổi, khi vào năm nhất đại học tôi phải lòng người thầy trẻ của mình. Thầy khá đẹp trai nhưng chưa đẹp bằng ba tôi. Lần đầu tiên biết yêu tôi khó giấu những cảm xúc của mình, về nhà tôi hay nhắc đến thầy, nhắc nhiều đến nỗi ba tôi nhận ra và nhìn tôi nhẹ nhàng hỏi “Yêu rồi sao?”. Ánh mắt ba rất lạ lùng. Vừa khích lệ - nhưng cũng vừa răn đe. Rồi ba nói tiếp “Con gái rồi sẽ hiểu ba!”. Nhưng tôi chẳng hiểu gì sất và còn đang bận tâm đến mối tình đầu của mình. Cho tới hôm nay, khi tôi đã kịp yêu thêm hai người nữa mà vẫn chưa đi tới hôn nhân thì tôi phát hiện ra ngăn tủ bí mật của ba. Read the rest of this entry »
Cụ Rùa sống tại Hồ Gươm. Tổ tiên cụ đã làm một việc thiêng liêng tại chính cái hồ này, nên theo đúng luật thừa kế, cụ được sống tại hồ, được nhắc tới một cách trân trọng, được nâng lên hàng biểu tượng, và có nghĩa là, cụ rơi vào bi kịch của những gì tương tự cụ (di tích, thắng cảnh, bảo tàng…).
Ông nhà báo Sáng Ánh, trong một bài viết về lối sống, đã từng có một câu: “Chừng mực là yếu tố làm nên sang trọng”. Có lẽ lấy từ gương cụ Rùa. Không được oai hùng như tổ tiên ngậm lấy thanh kiếm của vua ngay giữa hồ sóng nổi, thì cụ Rùa cũng biết giữ gìn gia phong bằng cách chừng mực trong việc xuất hiện - chỉ vài lần phơi nắng ở bãi cỏ trên tháp Rùa giữa hồ: đủ thanh thiên bạch nhật để mà có người tụ tập xem rồi chụp ảnh, và cũng đủ thưa thớt để mà giữ được sự thiêng liêng, bí ẩn. Read the rest of this entry »
-Thảo Hảo-
Buổi sáng, mở báo ra, ở trang 2 có một cái ảnh, chụp một lũ trẻ con chăm chú xem một đàn vịt trượt cầu tuột xuống hồ nước. Bên cạnh là tin:
150 “diễn viên” vịt… bị thiêu.
“150 diễn viên vịt tại khu du lịch sinh thái dân tộc thiểu số Củ Chi đã phải chia tay vĩnh viễn với sàn diễn vì bị tiêu hủy toàn bộ để tránh dịch cúm gà. Như vậy du khách còn lâu mới lại được xem tiết mục xiếc vịt độc nhất vô nhị ở đây, vì ngay cả khi dịch cúm gà đã được khống chế thì phải mất ít nhất nửa năm mới “đào tạo” được một đàn diễn viên vịt khác để biểu diễn…”
Khi đem đi thiêu sống 150 con vịt đã được huấn luyện, hàng ngày vẫn biểu diễn cho trẻ em xem, cái khu du lịch sinh thái trên hẳn đã coi hành động hy sinh của mình là một sự cao cả, hoặc cũng có thể chỉ quan niệm một cách đơn giản, là “thiêu có 75kg vịt thôi mà!”, (tôi cho là nửa cân một con đi). Read the rest of this entry »
Tự nhiên, con chiến mã lại giở chứng, thế là mất toi 15 phút, dù nó đã phi nước đại đến trường.
Hai tên cờ đỏ tươi cười chờ nó ở cổng.
“Đồ mắc dịch” - Nó rủa thầm. Vâng, thì thẻ đây, ghi tên vào. Ghi rõ vào nhé! Sung sướng lắm phải không?
Quẳng con chiến mã vào nhà xe, nó nhảy ba bậc cầu thang một. Thầy dạy sử lớp nó rất “ghê gớm”. Một hai ba, nào, nó đã đứng trước cửa lớp. Ôi, Chúa ơi! Không phải bố già. Một cô giáo trẻ mới về trường. Chắc là dạy thay.
- Xin cô cho em vào lớp.
- Sao bây giờ mới đến?
- Dạ, em gặp tai nạn giao thông…
- Nói cho nghiêm túc. Em có làm sao đâu?
- Dạ, không, em chỉ nhìn thấy thôi. Read the rest of this entry »
Ngày xưa mình thích đọc truyện anh này nhất. Đọc văn của anh chàng này bao giờ cũng cứ phải cười ngặt nghẽo bởi lối viết truyện dí dỏm, thông minh, xúc tích như kiểu một chàng chuyên toán viết văn. Cứ tưởng là hời hợt, bông đùa thế thôi nhưng cuối cùng luôn có cái gì làm người ta phải man mác, vấn vương. Dấu lặng luôn luôn đọng lại ở những câu cuối
*****
Tôi bị Thần Tình điểm danh từ năm lên bốn tuổi, lúc đang học mẫu giáo nhỡ ở trường Mầm non. Ngày bé, tôi khá nhanh nhẹn, xinh xẻo và sạch sẽ, nói tóm lại là trông tôi có vẻ sáng bóng hơn lũ bạn, điều đó dễ hiểu thôi vì mẹ tôi là giáo viên mà lỵ. Tôi nhớ như in rằng, ngày ấy, tôi được cô giáo chọn làm tổ trưởng tổ Gà Con. Tổ trưởng nghĩa là oai lắm, được đứng đầu hàng, được khám tay các bạn xem có vệ sinh và được cầm cờ thi đua cho tổ. Mỗi lần chơi trò đoàn tàu hỏa lại được làm đầu tàu, tay xoay tròn như người ta cuộn dây, miệng kêu tu tu, xình xịch, oai đáo để. Read the rest of this entry »
Cái thời tôi còn là học sinh cấp hai thì tác phẩm này của anh Đặng Thiều Quang đang nổi như cồn trên những trang báo Hoa Học Trò, giấy vẫn còn nâu nâu và nội dung đăng kín những truyện và thơ. Hiếm lắm mới thấy quảng cáo hay rao vặt. Thời đó, Hoa Học Trò với tôi và rất nhiều bạn cùng lứa tuổi tôi giống như một món ăn tinh thần và một tài sản quý báu mà nếu mất một số thôi thì thấy xót xa lắm :D. (HHT bây giờ thì hợp với teen bây giờ ). Tôi còn nhớ tôi đã từng háo hức vô cùng mỗi lần báo ra số mới, chỉ để hồi hộp xem diễn biến tiếp theo của câu chuyện này và thậm chí đã thầm ngưỡng mộ cả anh chàng viết truyện với bút danh D’Artagnan. Thỉnh thoảng rỗi hơi còn ngồi tưởng tượng anh ta là một lãng tử đúng kiểu anh lính ngự lâm D’Artagnan trong tác phẩm “Ba người lính ngự lâm” của Alexandre Dumas mà tôi đã được xem phim trên vô tuyến trước khi chạm vào cuốn sách mấy năm sau đó. Lâu không đọc truyện này nên đã quên gần hết nhưng vẫn bị ám ảnh bởi một số chi tiết thú vị trong truyện. Hôm trước thử google tên truyện và thấy nó trên blog của tác giả Đặng Thiều Quang. Không ngờ tác giả này cũng có blog trên yahoo và vẫn đang tiếp tục sáng tác sau một thời gian vắng bóng. Xin giới thiệu với các bạn tác phẩm này.
Cảm ơn anh Đặng Thiều Quang vì một tác phẩm cho tuổi teen rất thú vị.
- Anh Phong, thế anh định bỏ chết tôi à? Không trách người ta bảo đàn ông bạc tình, có oan tí nào đâu! Tôi vì nghe anh dỗ ngon dỗ ngọt, nào những là lấy nhau, nào những là ăn đời ở kiếp cùng nhau… Từ đó đến nay, tôi dốc một lòng chờ đợi, ai đến dạm hỏi, tôi cũng kiếm cớ thoái thác. Vì tôi đã trót hứa cùng anh. ấy thế mà anh quyết tình giở mặt. Hẳn anh cũng biết tôi chỉ là quá dại dột mà nghe anh, nên mới mang vạ vào mình. Anh nghĩ sao cho vuông tròn thì nghĩ…
- Cái bụng Nguyệt vài tháng nữa thì tròn bằng cái thúng, Nguyệt còn phải cần gì đến tôi nghĩ nữa!
- Tôi không nói đùa! Nếu anh không làm hại tôi, thì làm gì tôi không lấy được người chồng tử tế. Read the rest of this entry »
Hàn là chàng trai 18 tuổi, sống bằng những cuốn tiểu thuyết lãng mạn và ao ước một tình yêu mơ mộng. Rồi hắn ấp ủ những dự định táo bạo để được sống với người yêu. Chỉ đến khi nhìn thấy cảnh háu đói của những cô thôn nữ thiếu ăn và được biết người mình yêu đã bán cả chiếc khăn kỷ niệm có lẽ cũng chỉ để ăn quà, Hàn mới vỡ mộng.
Những quân cướp, bao giờ muốn ăn cướp một nhà nào, bao giờ cũng phải thăm đất trước. Hàn cũng vậy, hắn sắp làm một việc tương tự như ăn cướp. Vậy phải đi xem kỹ tình hình đã.
Thoạt tiên, hắn hãy dắt cái xe đạp, vòng qua chỗ cửa đình. Ðây là chỗ quan viên. Họ trải chiếu ngồi ngay xuống đất, vào một góc sân. Ông bố đẻ Tơ có đây rồi. Ông bố chồng cũng ngồi kia. Cả người anh chồng nữa. Ðược rồi! Hàn không thèm nhìn những ông kia. Hắn vờ xem thuyền giấy, voi, ngựa giấy bầy ở giữa sân. Rồi hắn dắt cái xe đạp, thủng thỉnh đi ra phía ruộng. Ðây là chỗ thả diều. Bọn trai làng thường tụ tập ở đây. Những người cầm đầu, những người cầm dây, những người cuộn dây đang rối rít cả lên. áo cánh, quần ống thấp ống cao, đầu không khăn hay là cái khăn xổ ra trật xuống vai, mặt đỏ bừng, mồ hôi đổ ướt đầm, họ chạy ngược, chạy xuôi, múa chân tay, gân cổ lên gọi nhau, mắng nhau, văng tục với nhau, giẫm cả lên chân người ta để chạy diều, làm ầm ĩ, chẳng kém gì bọn phu trên một quãng đê vừa sạt. Những người xem chỉnh tề hơn. Họ khăn áo hẳn hoi, tay quạt, tay ô, đứng nấp vào những bóng tre nhìn lên trời, bàn tán với nhau. Trời xanh ngắt, nắng chang chang. Họ phải che quạt hoặc bàn tay lên mắt cho đỡ chói. Những chiếc diều toàn trắng hoặc có một vệt đỏ to ở giữa, lên cao tít đến nỗi phải cố nhìn mới thấy. Những cái diều đứng không động đậy, như chiếc lá nằm trên mặt hồ vào lúc gió yên. Những cái khác lượn lờ ít chút thôi. Nhưng cũng có một vài cái nghịch, chao bên nọ bên kia một cách rất hăng, và chốc chốc lại toan bổ xuống. Những cái ấy không đời nào ăn giải được. Ðấy là diều của mấy kẻ xấu chơi. Chúng tức vì năm ngoái các cụ định giải bất công, nên năm nay cố ý buộc lèo cho diều của chúng đảo đồng để troàn vào dây diều khác. Thỉnh thoảng một chiếc diều đứt dây. Người ta hò nhau đuổi như đuổi trộm… Sao lại có những kẻ làm tội cái xác mình quá vậy? Hàn nghĩ thế - Những kẻ đi thi diều cũng như những người đi xem thi diều đều dại như vích cả. Thằng thì chạy gần hộc máu mồm ra để tranh một cái giải chẳng thấm tháp vào đâu với số tiền bỏ ra để làm diều, để mua dây. Thằng thì phơi ra nắng những cái mặt nhăn nhó như mặt khỉ để xem những cái diều chẳng ai còn lạ. Ðể mà làm gì vậy? Giá mà hắn, thì nắng nôi thế này, hắn nằm khểnh ở nhà cho mát. Phải nợ gì mà xem với xét cho nhọc xác! Sở dĩ hắn chịu nhọc xác thế này chẳng phải để xem gì cả, ấy là vì Tơ. Read the rest of this entry »
Tôi dành mục này để sưu tầm những tác phẩm được đăng trên các trang báo Hoa Học Trò “thời xưa” mà tôi thích. Thời xưa ấy là cái thời mà báo Hoa “giấy vẫn còn nâu nâu, trang bìa toàn ảnh thiếu nữ áo dài trong sáng và nội dung đăng kín những văn với thơ”. Những bài viết của các cây viết báo Hoa ngày xưa cũng được phân loại trong mục này.
Có thể thị hiếu của tuổi teen giờ đã khác xưa nhiều, và sẽ còn khác nữa, nhưng sau này có con tôi vẫn muốn chúng được đọc những tác phẩm rất trong sáng và nhân văn này. Đó đã từng là đam mê một thời của tôi và cho đến bây giờ đọc lại tôi vẫn còn một nguyên một cảm xúc say mê ấy. Chỉ khác là cái nhìn bây giờ ở nhiều góc độ và thấy được những điều mà ngày xưa khi còn nhiều thơ ngây và mơ mộng, tôi không cảm hết được :).